Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 9: 9

Thời điểm sau khi diễn ra tọa đàm, Kim Mẫn Khuê thường xuyên gửi tin nhắn cho tôi, hỏi han chuyện thường ngày và tình hình học tập của tôi.

Thân thiết dịu dàng như một anh trai nhà bên, khiến ấn tượng của tôi về anh ta có chút thay đổi.

Mà Sở Kiêu dường như thật sự dẫn Tống Lẫm đi khám, bởi vì một vài ngày sau đó Tống Lẫm không còn mộng du nữa.

Xem ra thầy thuốc kia rất trâu bò, mới có mấy ngày mà đã trị được bệnh mộng du của cậu ta rồi.

Chỉ là ánh mắt của Tống Lẫm khi nhìn tôi luôn luôn nóng bỏng lại sâu sa, giống như đang có âm mưu xấu xa gì vậy, khiến tôi không khỏi sợ hãi.

Hơn nữa tôi còn phát hiện, hình như Sở Kiêu và Tống Lẫm cãi nhau thì phải, biểu hiện rõ nhất chính là, Sở Kiêu không còn kè kè bên cạnh Tống Lẫm nữa, không còn mấy hành động như giặt quần áo, mua đồ ăn.

Chỉ cần Sở Kiêu nói chuyện, Tống Lẫm sẽ lại trở nên kỳ quái.

Ai dà, nhìn không hiểu mấy trò chơi tình thú của đôi tình nhân bọn họ.

So ra thì chỉ có Tùy Trạm là vẫn duy trì dáng vẻ như ngày trước, lại còn có phần táo bạo hơn.

Tống Lẫm đi thi đấu bên ngoài, trong nhà Sở Kiêu có chuyện phải trở về mấy ngày, Tùy Trạm từ trước đến nay hành tung bất định, cho nên mấy ngày nay ký túc xá chỉ có một mình tôi.

Đúng thật là thoải mái đến mức muốn bay lên luôn!

Tối hôm đó, tôi ở trong phòng vừa tắm vừa hát thì phát hiện ra mình không mang quần áo vào.

Nghĩ đi nghĩ lại trong ký túc xá chỉ có một mình tôi, thế là cứ vậy chạy ra ngoài.

Thế nhưng không ngờ đến, tôi còn đang ngân nga hát trước tủ quần áo tìm quần lót để mặc thì cửa rầm một tiếng bị người ta đá văng ra.

"Con mẹ nó chứ! Hai ngày này tập huấn mệt chết ông đây rồi..."

Tùy Trạm đột nhiên xuất hiện ở cửa phòng, thấy tôi không một mảnh phải che thân thì im bặt, mắt cũng trợn to.

Tiếng cậu ta đá cửa dọa tôi giật mình, cầm quần áo lên che trước người.

Giọng tôi mang theo vẻ tức giận và hoảng hốt: "Tùy Trạm, sao cậu trở về mà không nói trước một tiếng chứ!"

Tùy Trạm lấy lại tinh thần, sắc hồng ở cổ chầm chậm lan đến trên tai cậu ta, cuối cùng lan đến tận sau gáy.

Nhìn giống như bị đun nước sôi vậy.

Tùy Trạm ho khan hai tiếng: "Lý Thạc Mân, sau cậu lại trần truồng đi lại trong ký túc xá chứ?"

Tôi vội vã mặc quần áo vào: "Không có, vừa nãy đi tắm quên mang theo thôi."

"Òm."

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng.

Chỉ là Tùy Trạm thỉnh thoảng liếc mắt về phía tôi, nhìn nhân vật Maomao trên ngực áo tôi.

Cậu ta đột nhiên nói: "Được rồi, để tôi bôi thuốc cho vết thương trên gối cậu đi."

Nói rồi cậu ta bước hai bước tiến trên trước mặt tôi.

Tôi còn chưa phản ứng kịp thì Tùy Trạm đã ngồi xổm trước người, nắm lấy mắt cá chân tôi.

Lòng bàn tay của cậu ta nóng rực, trong nháy mắt khi cậu ta chạm vào, tôi không tự chủ co chân lại thế nhưng bị cậu ta nắm chặt không động đậy được.

Tôi ngồi trên ghế ngửa người về phía sau, muốn kéo giãn khoảng cách với cậu ta.

Cậu ta lại càng tiến đến gần, giọng nói có hơi khàn khàn: "Đừng trốn, thuốc để đâu để tôi bôi cho cậu."

Tôi thử rụt chân lại: "Đây đều là chuyện mấy ngày trước rồi mà, đã kết vảy rồi, không cần bôi thuốc nữa."

Tùy Trạm mím mím môi, ánh mắt rơi lên xương quai xanh của tôi, qua một lúc mới ngơ ngác nói: "A, được rồi."

Sao giọng nói lại nghe ra có chút thất vọng.

Tôi được thả ra, vội vội vàng vàng bò lên giường, cách một tấm rèm giường, tôi vô thức thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...