Chap 8: 8
Thời điểm chúng tôi đến giảng đường, chỗ ngồi gần như đã kín hết chỉ có hàng đầu tiên còn hai chỗ ngồi.
Tọa đàm lần này tọa đàm là tôi đăng ký bừa để kiếm điểm học tập, nhưng thời điểm nhìn thấy người đàn ông mặc tây trang đi giày da lên bục, tôi cảm thấy có chút quan mắt một cách khó hiểu.
Cho đến khi nhìn thấy cái tên trên màn hình chiếu —— Kim Mẫn Khuê
Tôi nhớ ra rồi, anh ta chính là nhân vật công chính số ba thong dong đến muộn trong quyển tiểu thuyết này.
Nhìn qua thì áo mũ chỉnh tề nhưng thật ra lại là nhân vật có nội tâm biến thái nhất trong sách, giam cầm và trói buộc chính là sở trường của anh ta.
Nghĩ tới những điều này, tôi liền có chút sợ Kim Mẫn Khuê.
Thiết lập nhân vật của anh ta không giống sinh viên như Sở Kiêu và Tùy Trạm, Kim Mẫn Khuê là giám đốc của một công ty nổi danh trong xã hội, là nhân vật tinh anh nổi tiếng, tâm tư và thủ đoạn của anh ta, đám sinh viên này đều không thể so được.
Nhưng bởi vì tôi và Sở Kiêu ngồi ở hàng đầu tiên mà trong quá trình diễn giảng Kim Mẫn Khuê thường xuyên tương tác với người ngồi hàng đầu.
Hơn nữa không biết có phải là do bản thân ảo tưởng hay không mà tôi lại cảm thấy Kim Mẫn Khuê thường xuyên nhìn tôi sau đó nở nụ cười ôn hòa.
Tọa đàm vừa kết thúc, tôi không muốn ở đây thêm dù chỉ một giây, lập tức muốn đứng dậy rời đi, lại nghe thấy tiếng người truyền đến từ trên sân khấu.
"Bạn học Lý Thạc Mân, có thể ở lại một lúc không?"
Tôi có hơi kinh ngạc, Kim Mẫn Khuê bị một nhóm lãnh đạo vây quanh trên sân khấu, mỉm cười nhìn về phía tôi.
Sở Kiêu hơi nhíu mày, yên lặng đứng chặn tầm mắt Kim Mẫn Khuê.
Chúng tôi được trợ lý của Kim Mẫn Khuê mời đến phòng nghỉ bên cạnh sân khấu.
"Đã để cậu đợi lâu rồi, bạn học Lý Thạc Mân." Không lâu sau, Kim Mẫn Khuê bỏ lại đám lãnh đạo một mình đi đến chỗ tôi.
"Lần trước vô cùng cảm ơn cậu, nếu không có cậu thì tôi đã làm mất tài liệu rất quan trọng của công ty rồi."
Anh ta vừa nói ra lời này, tôi mới nhớ đến, đó là ngày thứ hai sau khi tôi xuyên sách.
Thời điểm chạy đi mua cà phê cho Tống Lẫm ở quán cà phê cạnh trường học, thấy có người để quên máy tính ở chỗ ngồi.
Lúc này tôi mới cầm chiếc máy tính lên đuổi theo người đó, là trợ lý của Kim Mẫn Khuê để quên.
Khi đó, Kim Mẫn Khuê ngồi ở hàng ghế sau, đưa mắt nhìn tôi, dáng vẻ tươi cười ôn hòa nói cảm ơn với tôi, còn muốn đưa tiền cho tôi coi như lời cảm ơn, có điều tôi đã từ chối không nhận.
Thì ra... Từ khi vừa mới đến thế giới này tôi đã gặp nhân vật công chính số 3 rồi, chẳng qua là bản thân không biết mà thôi.
Lần này gặp mặt, Kim Mẫn Khuê vẫn giữ dáng vẻ ôn hòa lễ độ như cũ, trong lời nói cử chỉ đều khiến người khác có cảm giác thoải mái.
Lúc anh ta biết tôi đã sắp học lên năm tư muốn tìm một chỗ thực tập lập tức quay lại kêu trợ lý xếp cho tôi một vị trí, trong nháy mắt đó tôi có cảm giác thụ sủng nhược kinh.
Như này như này... Không nên đâu chứ, dựa theo tuyến thời gian trong tiểu thuyết, thời điểm hiện tại hẳn là anh ta nên nhất kiến chung tình, vừa dụ dỗ vừa đe dọa Tống Lẫm sao.
Tại sao lại nhiệt tình với một pháo hôi nhỏ là tôi như vậy.
Tôi còn chưa nghĩ ra điểm không hợp lý trong chuyện này, Kim Mẫn Khuê bỗng nhiên giơ tay đặt lên vai tôi.
Anh ta cười nhẹ: "Thời gian cũng không còn sớm nữa, bạn học Lý Thạc Mân cũng sớm về nghỉ ngơi đi."
"Có điều, tôi vẫn chưa quen với đường đi trong trường học, trợ lý của tôi lại có việc phải về công ty trước, có thể làm phiền bạn học Lý đưa tôi đến cổng trường học được không, tôi đỗ xe ở đó."
"Không thể." Tôi còn chưa mở miệng thì Sở Kiêu lạnh lùng trả lời thay: "Ngài có thể nhờ bảo vệ ở giảng đường dẫn qua đó."
Vẻ mặt Kim Mẫn Khuê vẫn không thay đổi, từ đầu đến cuối đều không liếc mắt nhìn về Sở Kiêu lấy một cái, mỉm cười đợi câu trả lời của tôi.
Sở Kiêu cũng nhìn về phía tôi.
Nhưng, đạo lý cắn người miệng mềm, bắt người tay ngắn tôi vẫn biết, quan trọng nhất là tôi vừa mới được người ta sắp xếp cho một vị trí thực tập trong công ty.
Tôi mím mím môi, nói: "Sở ca, cậu về ký túc xá trước đi, tôi đưa Kim tổng đến cổng trường học rồi về sau."
Ý cười trên mặt Kim Mẫn Khuê càng đậm hơn: "Làm phiền bạn học Lý rồi."
Sở Kiêu đột nhiên chen vào giữa tôi và Kim Mẫn Khuê, đặt tay lên vai tôi, tách tôi và Kim Mẫn Khuê ra.
"Vậy thì tôi và cậu cùng nhau tiễn Kim tổng đi."
Bình luận