Chap 7: 7
Chiều tối khi tan học, tôi gặp Sở Kiêu.
Hiếm khi thấy cậu ta không ở bên cạnh Tống Lẫm.
Tựa như thấy được nghi vấn của tôi, Sở Kiêu giải thích nói, Tống Lẫm có trận đấu, tạm thời phải đi huấn luyện rồi.
Tôi tiếp xúc với Sở Kiêu không được nhiều cho lắm, bản thân Sở Kiêu bình thường cũng ít nói, sau khi chào hỏi xong hai chúng tôi rơi vào im lặng.
Đến ngã rẽ, tôi giả vờ nở nụ cười nhiệt tình: "Buổi tối tôi còn phải tham gia tọa đàm kiếm điểm học tập cho nên sẽ không về ký túc xá mà đi thẳng đến căn tin luôn."
Bước chân Sở Kiêu vốn đã hướng về phía ký túc xá nghe thấy lời tôi nói lại đột nhiên quay lại: "Đi cùng đi."
"Hả?" Nụ cười trên mặt tôi cứng lại.
Cậu ta bình tĩnh nhìn tôi: "Cùng đi căn tin sau đó cùng đi đến tọa đàm."
Khi nói chuyện, Sở Kiêu luôn mang theo thái độ bình tĩnh lạnh nhạt, kết hợp với giọng nói đáng tin khiến người nghe không khỏi vô thức nghe theo lời cậu ta.
Tôi nghi ngờ nhà Sở Kiêu có quy tắc ăn không nói ngủ không nói, toàn bộ nữa ăn yên lặng đến mức bất thường, hình thành hai thái cực hoàn toàn đối lập với khi ăn cơm cùng Tùy Trạm.
Mỗi khi tôi muốn mở lời nói chuyện gì đó, xoa dịu cảm giác mất tự nhiên của bản thân thì cậu ta sẽ buông đũa xuống, sau đó nghiêm túc nhìn tôi nói chuyện.
Sở Kiêu như thế thì tôi còn dám nói gì nữa chứ, chỉ có thể vùi đầu ăn cơm không, làm như cậu ta không tồn tại.
Lại không khỏi nghĩ tới, lần trước tôi ăn cơm bị sặc mà Sở Kiêu vẫn có thể mặt không đổi sắc tiếp tục ăn cơm, không tức giận với tôi, đúng thật là cậu ta có thái độ rất tốt.
Trên đường đi nghe tọa đàm, tôi còn cho rằng có thể im lặng một đường.
Sở Kiêu bỗng nhiên lên tiếng: "Hình như gần đây quan hệ của cậu và A Lẫm rất tốt?"
Tôi nháy mắt hiểu ra mọi hành động của Sở Kiêu tối nay.
Thì ra là đến để nhắc nhở tôi.
Tình chiếm hữu của công chính hệ daddy vô cùng mạnh, đến để cảnh cáo đồng thời xua đuổi những người nhìn qua có vẻ là tình địch bên cạnh vợ nhỏ của cậu ta.
Tôi âm thầm lắc đầu, bất đắc dĩ cười cười.
Sở Kiêu à, có khả năng là cậu tìm nhầm người rồi, tôi đây là một nam phụ ác độc đã cải tà quy chính, người mà cậu cần đề phòng hẳn phải là Tùy Trạm mới đúng.
"Tôi chỉ cầm đồ và mua hàng giúp cậu ấy vài lần thôi, quan hệ tốt gì chứ."
Tôi thở phào trong lòng, ngoài miệng lập tức không còn căng thẳng nữa, giọng nói cũng trở nên tự nhiên hơn.
"Quan hệ của cậu và cậu ấy mới là tốt nhất, tôi hiểu mà."
Mắt Sở Kiêu nhìn phía trước: "Không có."
"Gì cơ?"
Cậu ta mím môi, không nói gì, lại sa vào yên tĩnh.
Tôi suy nghĩ một chút, nhớ đến bệnh của Tống Lẫm, nghĩ cần phải nói với Sở Kiêu một tiếng, dù sao thì sau này cậu ta cũng là chính thất của Tống Lẫm.
Bán cho cậu ta một ân tình này, nói không chừng sau này còn có thể cứu bản thân một mạng.
Tôi khéo léo ngẩng đầu lên: "Hình như gần đây Tống Lẫm không được khỏe cho lắm, cậu có muốn hôm nào đó đưa cậu ấy đến bệnh viện kiểm tra chút không."
Vẻ mặt Sở Kiêu quả nhiên trở nên nghiêm túc: "Cậu ấy bị làm sao?"
"Cậu ấy... Hình như có áp lực tinh thần khá lớn, buổi tối tôi dậy đi nhà vệ sinh, thấy cậu ấy đang ... Mộng du."
"Mộng du?" Sở Kiêu nhíu mày: "Cậu ấy làm gì?"
Tôi đây cũng đâu dám nói cậu ấy làm gì, ấp úng tiếp tục: "Thì là... đi lung tung trong phòng. Đợi khi nào Tống Lẫm về cậu vẫn nên đưa cậu ấy đi bệnh viện kiểm tra thử xem."
Sở Kiêu nhíu mày, một lát sau, đột nhiên dừng bước lại: "Có phải Tống Lẫm trèo lên giường cậu không?"
Tôi mở to mắt, không phải chứ, sao cậu ta lại đoán được.
Đầu tôi lắc như trống bỏi, liên tục phủ nhận.
Sở Kiêu nhìn chằm chằm tôi, giống như không muốn bỏ sót bất cứ động tác nào của tôi vậy.
Ngay tại thời điểm tôi chán nản, thầm nghĩ bản thân không nên lắm lời, cậu ta mới rời mắt đi.
"Được, tôi sẽ dẫn Tống Lẫm đi khám."
Bình luận