Chap 6: 6
Không biết Tùy Trạm chạy đi đâu, ban ngày còn thề thốt nói mỗi ngày đều sẽ bôi thuốc cho tôi.
Có điều tôi vốn cũng không quá để tâm, tự mình bôi thuốc qua loa vài cái sau đó liền chuẩn bị đi ngủ.
Nhưng Sở Kiêu thấy cảnh này, khuôn mặt từ trước đến giờ luôn vô cảm hiếm thấy mà nhíu mày một cái.
"Tùy Trạm làm sao?"
Tôi kinh ngạc, gật đầu.
Cậu ta nhìn vết thương của tôi với vẻ mặt nặng nề, một lát sau, không nói câu nào cầm điện thoại di động đi ra ngoài.
Hành động kỳ kỳ quái quái.
Có lẽ là do hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, hơn nữa tôi còn bị thương, vừa mới nằm lên giường đã có cảm giác buồn ngủ, không lâu sau thì liền ngủ luôn.
Ban đêm, sau lưng như có cả một cái lò sưởi lớn, nóng đến mức khiến tôi đổ mồ hôi nhưng làm thế nào cũng không tỉnh được.
Đến tận khi mặt trời mọc tôi mới tỉnh lại.
Hừng đông sáu giờ, trên giường tôi, trong lòng Tống Lẫm.
Mệt rồi, tôi thật sự mệt rồi.
Bệnh mộng du này của Tống Lẫm phải trị.
Tôi lười đánh thức cậu ta, nhẹ chân nhẹ tay bước xuống giường, chuẩn bị đánh răng rửa mặt xong sẽ trực tiếp đi đến phòng học.
Chỉ là thời điểm tay phải nắm lấy thành giường, đột nhiên như nhũn ra, suýt nữa thì té xuống giường.
Trong lòng tôi vẫn còn sợ, thoáng cái lại thành tức giận.
Bố nó chứ, rõ ràng là giường của tôi, ngược lại bản thân lại như kẻ trộm vậy.
Lại có chút bực bội, sao chỉ ngủ một giấc dậy mà tay trái vừa đau vừa mỏi.
Mẹ nó, nhất định là lúc ngủ Tống Lẫm đè lên tay tôi.
Mang theo một bụng bực tức, sau khi rửa mặt xong, tôi bất lực trừng mắt nhìn Tống Lẫm vẫn còn đang ngủ, chuẩn bị đi căn tin mua đồ ăn.
Vừa mới ăn được hai miếng, cửa nhà ăn đột nhiên truyền đến tiếng ầm ĩ, một nhóm người ồn ào tràn vào nhà ăn.
Trong số đó có Tùy Trạm với chiều cao vượt trội rất thu hút sự chú ý.
Thì ra là sinh viên thể dục sau khi tập luyện xong đến đây ăn sáng.
Tùy Trạm vốn còn đang uể oải, ánh mắt quét qua tôi, thoáng cái tinh thần trở nên tỉnh táo như một con chó nhỏ sau khi nhìn thấy chủ nhân, vừa hô tên tôi vừa chạy đến.
"Lý Thạc Mân!"
"Tiểu Mân Mân, sao cậu đến căn tin mà không nói với tôi một tiếng, không phải tôi đã nói sẽ mời cậu tiền cơm tháng này rồi sao."
Anh trai à, tối qua cậu đi cả đêm không về ký túc xá, người nào không biết xấu hổ còn đến xin cơm của cậu chứ.
Tôi lúng túng cười cười: "Không cần, không cần."
Lông mày cậu ta nhíu chặt lại: "Khinh tôi sao?"
Nói xong cậu ta cầm lấy chén cháo của tôi: "Đồ tôi mua cho cậu, cậu nhất định phải ăn!"
Tùy Trạm hùng hổ xông về phía quầy bán đồ ăn, nhìn không khác gì thổ phỉ.
Hành động này của Tùy Trạm thu hút không ít ánh mắt tò mò đảo qua đảo lại giữa tôi và cậu ta.
Bạn học của Tùy Trạm nhìn cậu ta bưng hai phần đồ ăn thì ồn ào trêu ghẹo.
"Yo, Trạm ca, mang đồ ăn cho ai thế?"
"Sợ là mang đồ ăn cho cô vợ nhỏ của cậu ta chứ sao nữa! Ha ha ha ha há!"
Tùy - thổ phỉ - Trạm đá một người trong số đó một cái: "Cút cút cút, có thấy tởm không hả, tình huynh đệ thuần khiết, đừng làm trễ giờ anh đây đi ăn cơm."
Bạn học của cậu ta trêu đùa chế nhạo bưng khay cơm ngồi xuống chiếc bàn gần chúng tôi, thỉnh thoảng còn liếc mắt nhìn về phía tôi.
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một chiếc hố dưới gầm bàn rồi chui xuống đó.
Thế nhưng Tùy Trạm không hề phát hiện ra hình như còn cảm thấy bình thường, thấy cà rốt tôi nhặt ra để riêng một bên, vị đại thiếu gia này thế mà lại trực tiếp nhấc đũa gắp lên bỏ vào miệng mình!
Hoàn toàn không có chút bệnh sạch sẽ nào, không giống như mấy tên công tử có tiền nhà khác.
"Tiểu Mân Mân, cậu có thể đừng kén ăn như thế được không, thảo nào người gầy thành như vậy."
Cậu ta vừa nhai đồ ăn vừa lải nhải.
Tôi miễn cưỡng ha ha hai tiếng đáp lại, đột nhiên cảm thấy một tháng ăn cơm miễn phí này không có cũng được.
Tùy Trạm vui vẻ ăn xong một bữa cơm này, tôi tưởng là đã hết chuyện, quay đầu đi về phía lớp học thì cậu ta lại kéo tôi lại.
"Tôi cũng có tiết, để tôi đưa cậu đi."
"Có điều chỉ có xe đạp thôi, đúng là con mẹ nó xui xẻo, tối qua ba tôi cất hết toàn bộ xe máy của tôi, nói cái gì mà muốn tôi học hành đàng hoàng."
"Mẹ nó, tôi không đàng hoàng lúc nào chứ!"
Cậu ta hùng hùng hổ hổ, tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị cậu ta nhấc ngồi lên yên sau xe đạp rồi.
Tùy Trạm không hổ là sinh viên thể dục, cả người đều tràn đầy sức lực, chỉ một chiếc xe đạp nhỏ cũng bị cậu ta đạp ra cảm giác nhanh như ngồi xe điện.
Trong lòng tôi không khỏi sinh ra vài suy nghĩ, may là xe máy của cậu ta đã bị tịch thu rồi, nếu không thì dựa vào tốc độ này của cậu ta, sợ rằng tôi chỉ ngồi sau cũng bị văng lên trời luôn.
Bình luận