Chap 4: 4
Mặc dù Tùy Trạm là một mãnh nam nhưng xem ra cũng không phải là người xấu.
Cậu ta nói vì bản thân đâm trúng tôi cho nên đồ ăn một tháng này của tôi sẽ cho cậu ta thầu.
Tôi nghe vậy thì vui không chịu nổi.
Bởi vì thiết lập của nguyên chủ trong cuốn tiểu thuyết này là một nam sinh viên nghèo khó, ví tiền cũng sạch sẽ không khác gì gương mặt.
Thiết lập này cũng liên quan đến nguyên nhân tại sao nguyên chủ ghét Tống Lẫm, lúc nào cũng nhắm vào Tống Lẫm.
Bởi vì hoàn cảnh của Tống Lẫm cũng không khác nguyên chủ là bao, gia cảnh cũng không thể tính là giàu có, gương mặt đều là kiểu sạch sẽ ưa nhìn, thế nhưng, Tống Lẫm lại có một người trúc mã lắm tiền là Sở Kiêu.
Đồng thời còn trở thành kiểu tồn tại như vạn nhân mê ở đại học, liên tục thu hút ba nhân vật công chính, còn có vô số nhân vật pháo hôi vì cậu ta mà đổ xô đến.
Nguyên chủ ganh tị chết đi được.
Thời điểu đọc cuốn sách này, tôi cũng không hiểu vì sao nhóm nhân vật công chính lại không thích Lý Thạc Mân.
Cho đến khi bản thân tự mình xuyên đến đây, nhìn thấy Tống Lẫm, cậu ta đâu thể gọi là lớn lên sạch sẽ thanh tú, khuôn mặt đó tinh xảo đến mức không giống người thật, còn chưa bàn đến chuyện dáng người cao gần bằng nhóm công chính.
Nhìn lại nguyên chủ, da trắng như con gà luộc, thân cao một mét bảy lăm, đứng bên cạnh nhóm nhân vật chính nhìn không khác gì một tên tiểu thái giám.
Là tôi thì tôi cũng thấy chướng mắt.
Mà giờ khắc này, Tùy Trạm với thân hình cao lớn không tốn chút sức lực nào đi sát ngay bên vai tôi.
Tôi bị Tùy Trạm kẹp dưới nách dẫn đi căn tin như một con gà con.
Tùy Trạm kêu tôi chiếm một chỗ ngồi đợi cậu ta, không nghĩ đến lại đúng lúc đụng phải Tống Lẫm và Sở Kiêu.
Tống Lẫm bưng khay cơm ngồi xuống bên cạnh tôi một cách vô cùng tự nhiên, Sở Kiêu hơi khựng người lại một chút, ngồi xuống đối diện tôi.
Tôi vừa khó hiểu lại vừa xấu hổ, đợi lát nữa Tùy Trạm tới, không phải lại tiếp tục một hồi kinh khủng sao.
Tùy Trạm vui tươi hớn hở mà bưng hai khay cơm vô cùng phong phú chạy đến, vừa nhìn thấy vị trí ngay bên cạnh tôi đã bị người khác ngồi mất, cậu ta liền ngây người.
"Sở ca, Tống Lẫm, hai người đến đây làm gì thế?"
Tống Lẫm nhìn Tùy Trạm đặt khay cơm lên bàn trước mặt tôi, ánh mắt trở nên u tối.
"Đến đi ỉa."
Tùy Trạm sửng sốt: "Đm! Còn có thể đi ỉa ở căn tin sao?!"
Tống Lẫm liếc mắt, lắc đầu: "Sau này cách xa Tùy Trạm ra một chút, loại người này hết thuốc chữa rồi."
Tùy Trạm ngồi xuống: "Mẹ nó, cái tên Tống Lẫm này... thôi bỏ đi, Tiểu Mân Mân nhà tôi vẫn tốt hơn."
Tiểu Mân Mân?!
Đại ca à, không biết nói chuyện thì đừng nói có được không, rõ ràng là ba người các cậu trêu đùa nhau, tự nhiên lại lôi tôi vào làm gì?!
Tôi phụt ra một miệng cơm, Sở Kiêu liếc nhìn hạt cơm bắt lên khay đồ ăn của cậu ta, đến chiếc đũa cũng đứng hình luôn.
"Tiểu Mân Mân, nhà cậu... ?"
Khóe môi Tống Lẫm nở một nụ cười giả tạo: "Từ lúc nào mà quan hệ của hai người tốt như vậy?"
Bình luận