Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 3: 3

Tôi và nhóm nhân vật chính ở cùng ký túc xá không học chung một chuyên ngành, lấy cớ có lớp học chạy khỏi tình cảnh kinh khủng này.

Dọc theo đường đi, tôi liên tục hồi tưởng lại những chuyện đã phát sinh từ khi bản thân xuyên sách.

Hình như có điểm nào đó không đúng, thế nhưng không đúng ở chỗ nào thì tôi lại không nghĩ ra.

Bỏ đi, chuyện của nhóm nhân vật chính là chuyện mà tôi có thể nghĩ được sao, nếu vậy thì tôi đây không phải là nhân vật chính rồi sao?

Chớ suy nghĩ quá nhiều, vẫn nên thành thật giữ lại mạng chó của bản thân thì hơn.

Tôi vừa gặm bánh bao, vừa tra đường đi đến phòng học thì một chiếc mô tô màu đen lao nhanh đến đột ngột xuất hiện ở giữa đường khiến tôi ngã nhào về một bên.

Khuỷu tay và đầu gối bị trầy da rướm máu một mảng lớn trong nháy mắt.

Chủ nhân của chiếc mô tô màu đen kia đi được bốn năm mét nữa mới dừng lại.

"Không phải chứ, người anh em à, cậu đi đường mà cứ nhìn điện thoại di động, còn ngốc hơn cả..."

Người kia vốn còn đang nói chuyện hùng hổ, sau khi nhìn rõ người ngã dưới đất là tôi thì lại cởi mũ bảo hiểm trên đầu xuống, vẻ mặt căng thẳng.

"Mẹ nó! Lý Thạc Mân, sao lại là cậu!"

Tôi nén đau ngước mắt lên nhìn, thì ra là bạn cùng phòng, nhân vật công chính số 2 từ khi xuyên sách đến nay mới gặp mặt được hai lần, Tùy Trạm.

Một người dạt dào tình yêu với đua xe và thể thao cảm giác mạnh, sinh viên thể dục tứ chi phát triển suy nghĩ đơn giản.

Trong nguyên tác, bởi vì đầu óc đơn giản cho nên cậu ta bị hai nhân vật công khác tính kế, ngốc nghếch lại có chút đáng yêu.

Nhưng hiện tại tôi không thưởng thức sự ngu ngốc này của cậu ta nổi, vết thương đau rát, có đau có tức cũng không dám nói.

Bởi vì kết cục tôi bị bỏ vào bao tải ném xuống biển làm mồi cho cá ăn là do người trước mắt này tự mình ra tay.

Tôi đau đến mức nghe răng nghiến lợi, thế nhưng vẫn không quên lấy lòng nhân vật chính, mạnh miệng nói: "Không sao... hít...chỉ là vết thương nhỏ thôi."

Tùy Trạm nhíu chặt lông mày, không nói hai lời trực tiếp ôm tôi tiến thẳng đến phòng y tế.

Cho dù là trước hay sau khi xuyên sách, tôi đường đường là một nam tử hán đại trượng phu, đây là lần đầu tiên bị người ta bế công chúa như vậy, dọc đường có không ít người quay lại nhìn.

"Bác sĩ, cứu mạng với bác sĩ ơi! Người anh em của tôi đau sắp chết rồi!"

Tùy Trạm chạy ào và phòng y tế hô tô.

Tôi cảm thấy có hơi mất mặt, lặng lẽ chui quay đầu vào trong ngực cậu ta.

Trong phòng khám và chữa bệnh, sau khi bác sĩ lấy thuốc ra bôi cho tôi mấy cái thì rời đi bận việc khác.

Tôi ngồi trên ghế, đang định tự mình bôi thuốc thì bị Tùy Trạm cướp mất.

Lông mày cậu ta nhíu chặt lại: "Tôi bôi thuốc cho cậu."

Tôi có hơi sửng sốt một chút, xấu hổ khách khí xua tay, thấy cậu ta không phản ứng lại, chỉ có thể miễn cưỡng chấp nhận: "Vậy được rồi, cảm ơn."

Tùy Trạm gật đầu, thế nhưng lông mày vẫn nhíu chặt không thôi như trước.

Cậu ta là nhân vật chính thiếu kiên nhẫn nhưng có giá trị vũ lực cao nhất trong toàn bộ cuốn tiểu thuyết này, nghĩ đến chuyện hôm nay bản thân đi mà không nhìn đường cũng có lỗi, trong lòng bồn chồn, không biết là cậu ta có chê tôi gây cản trở không.

Tôi vẫn còn đang suy nghĩ liệu có nên tiếp tục kiên trì nói để mình tự bôi thuốc hay không thì chợt nghe Tùy Trạm lên tiếng.

"Lý Thạc Mân, chân cậu con mẹ nó trắng thế, còn nhỏ như vậy, tôi cũng không biết cậu lấy sức ở đâu ra nữa."

Cậu ta ngồi xổm xuống, tầm mắt nhìn thẳng vào chân tôi: "Mẹ nó, tôi thật sự sợ bôi thuốc mà lỡ tay bôi hỏng chân cậu luôn!"

....

Bôi thuốc thì bôi thuốc đi, sao còn bodyshaming tôi thế chứ!

Trong lòng tôi cảm thấy xấu hổ, trừng mắt nhìn cậu ta: "Tôi tự làm!"

Thế nhưng cậu ta lại nắm chặt lấy tay tôi, sốt ruột nói: "Tôi có nói là để cho cậu tự làm sao, chỉ cảm thán một chút thôi mà cũng không được hả!"

Nói xong cậu ta liền cầm lấy tăm bông, vô cùng nghiêm túc nhìn chằm chằm vào chân tôi, cẩn thận bôi thuốc lên vết thương từng chút từng chút một.

Cậu ta như vậy khiến tôi nhìn đến mức có hơi ngượng ngùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...