Chap 2: 2
Nếu như tôi dám đồng ý thì đám công chính lại tha cho tôi chắc.
Tôi giả vờ như không nghe thấy lời cậu ta nói, ba bước rút thành hai bước nhảy xuống giường trốn vào trong nhà vệ sinh.
Đợi đến lúc tôi rửa mặt xong đi ra ngoài, bạn cùng phòng Sở Kiêu đã đi phòng tập thể hình về.
Tôi lập tức liếc mắt nhìn lên giường một chút, Tống Lẫm đã về chỗ của cậu ta rồi.
Sở Kiêu là nhân vật công chính số một trong sách, cũng là bạn từ nhỏ của Tống Lẫm.
Sở Kiêu tiện tay cởi chiếc áo trên người ra, sau đó đặt đồ ăn sáng lên bàn của Tống Lẫm: "Cho cậu này."
Là đồ Tống Lẫm thích, phải đến cửa tiệm cách trường học ba cây số mới có thể mua được .
Đây cũng tình tiết thu hút người đọc trong nguyên tác, thanh mai trúc mã, bạn trai hệ daddy, chăm sóc tất cả các mặt của Tống Lẫm một cách vô cùng chu toàn, cho cậu ta sự chung chiều vô hạn.
Treo nụ cười lấy lòng lên mặt, tôi lân la tiến đến lôi kéo làm quen với Sở Kiêu.
"Sở ca đỉnh quá, môi ngày đều kiên trì đi đến phòng tập thể hình, cơ bụng này có thể làm ván giặt quần áo được luôn rồi!"
Nói xong, tôi cũng không mấy mong chờ cậu ta có thể đáp lại lời khen khoa trương của mình.
Dù sao một trong những đặc điểm của bạn trai hệ daddy chính là trong mắt chỉ có mình người yêu.
Bản thân tôi từ khi xuyên vào cuốn sách này mỗi ngày đều không tiếc lời khen thế nhưng cậu ta cũng chỉ gật đầu nhẹ vô cùng làm dáng.
Nhưng thông minh như tôi, đương nhiên là có tính toán.
Chỉ cần tôi lấy lòng tất cả nhân vật chính của cuốn sách này, sau đó ngồi đợi đến kết cục bốn người bọn họ ở bên nhau là được rồi, tóm lại là sẽ không ném tôi xuống biển làm mồi cho cá ăn nữa.
"Vậy cậu có muốn sờ một cái không?" Sở Kiêu đột nhiên cất lời.
Tôi đang uống nước nghe vậy thì bị sặc mạnh một cái, nhìn về phía Sở Kiêu bằng ánh mắt ngạc nhiên.
Chuyện gì xảy ra thế? Tại sao tình tiết hôm nay lại không giống trong sách vậy?!
Trong dư quang của tôi, Tống Lẫm cũng ngẩng đầu, nhìn chằm chằm về phía tôi.
Tôi đột nhiên có hơi không biết phải làm thế nào.
Tôi không nghe lầm chứ? Cậu ta kêu tôi sờ sao?
"Sờ, sờ sao?"
Tống Lẫm cười khẽ một tiếng, thế nhưng trên mặt lại không có chút ý cười nào: "Muốn sờ thì cứ sờ, nhìn tôi làm gì chứ?"
Tại thời điểm tôi đang hoảng hốt, người trước mặt lại tiến đến gần.
Sở Kiêu rũ mắt, cầm lấy tay tôi, kéo tay tôi chạm lên cơ bụng của cậu ta.
Trên cơ thể nam sinh vừa mới vận động xong vẫn còn mang theo một lớp mồ hôi mỏng, nhiệt độ ấm nóng khiến tôi run lên.
Xúc cảm này, làn da này, khiến một tên con trai như tôi cũng phải mặt đỏ tim đập nhanh.
Sở Kiêu nhếch khóe miệng, lại tiến đến gần thêm một chút: "Xem ra cậu rất thích."
Tôi thoáng cái phục hồi tinh thần lại, lùi mạnh về phía sau, nhưng không biết Tống Lẫm đã đứng ở đó từ lúc nào, tôi trực tiếp lùi vào trong ngực cậu ta.
Sắc mặt của Tống Lẫm âm trầm, ôm lấy thắt lưng tôi từ phía sau, ngoài cười nhưng trong không cười.
"Thật sự sờ thích như vậy sao?"
Không xong!
Tống Lẫm ghen rồi!
Ông trời ơi, tôi không tránh khỏi luống cuống, liệu Tống Lẫm có cho rằng tôi đang quyến rũ Sở Kiêu, có ý phá hỏng tình cảm của hai người bọn họ không.
Tôi lắc đầu rồi lại gật đầu, câu hỏi đòi mạng này của Tống Lẫm thật sự khó mà trả lời được
Sở Kiêu chợt kéo tôi từ trong lòng Tống Lẫm ra, che chắn tôi ở sau lưng.
Trong giọng điệu lại nghe ra được chút đắc ý.
"Nếu như không thích thì có thể đỏ mặt như thế được sao?"
Tống Lẫm hoàn toàn lạnh mặt rồi, nhìn chằm chằm bàn tay trái sờ vào người Sở Kiêu của tôi, ánh mắt u tối.
Bình luận