Chap 18: (END)
Đêm 30 hai năm sau.
Tôi và đồng nghiệp cùng nhau ăn cơm tất niên ở cửa hàng tiện lợi.
Đi lại nhàn nhã trên đường về nhà.
Ở trấn nhỏ này hai năm, sinh hoạt bình thường thế nhưng cũng không thiếu những điều thú vị.
Trước khi đẩy cánh cửa phòng trọ ra tôi còn đang tính xem còn thiếu bao nhiêu tiền nữa thì mới có thể mua được một căn phòng ở trấn nhỏ này.
Thiếu cảnh giác như vậy cho nên hoàn toàn không chú ý đến hôm nay có rất nhiều chiếc xe xa hoa không phù hợp với nơi này đỗ bên ngoài tiểu khu.
Cửa phòng mở ra, động tác của tôi hơi ngừng lại.
Đèn trong phòng sáng rỡ, trong phòng khách không lớn phải chứa đến bốn người đàn ông có ngồi, có đứng.
Kim Mẫn Khuê đứng ở bên cửa sổ quay đầu lại, dập tắt thuốc lá trong tay, cười nhạt.
"Bảo bối, năm mới vui vẻ."
"Chơi hai năm, cũng nên trở về rồi."
Bình luận