Chap 16: 16
Tầm nhìn của Tống Lẫm đảo quay giữa tôi và cô gái kia, hừ lạnh một tiếng.
Tùy Trạm trực tiếp kéo cánh tay tôi lôi đi.
Vẻ mặt Sở Kiêu vô cảm nói với cô gái: "Xin lỗi, chúng tôi tìm Lý Thạc Mân có chút việc, bạn học không cần chờ câu trả lời của cậu ấy nữa."
Em gái khóa dưới sững sờ ở tại chỗ, mắt mở trừng trừng nhìn tôi bị ba nam sinh dẫn đi.
...
Bên trong ký túc xá.
Tôi bị ép sát từng bước vào tường.
Hai tay Tống Lẫm đúc trong túi, giọng nói lạnh lẽo: "Nhìn ý kiến hay của mấy người đi."
"Nói để cậu ấy ở công ty của tên họ Kim thoải mái vài ngày, không nên ép cậu ấy quá chặt. Kết quả thì sao?"
"Hiện tại cậu ấy cũng muốn đi tìm phụ nữ luôn rồi."
Tùy Trạm hiếm khi không nói lại lời Tống Lẫm, biểu cảm tức giận phụ họa.
"Trước đó tôi đã nói rồi, ba người chúng ta, công ty nhà ai mà không cho cậu ấy một chức thực tập được chứ? Sao phải dùng đến con chó họ Kim kia? Các cậu còn ngăn cản!"
"Họ Kim còn giấu Tiểu Mân Mân đi, thật đúng là con mẹ nó quá phận!"
Vẻ mặt Sở Kiêu lạnh nhạt, thong dong đi khóa cửa lại, kéo kín rèm cửa sổ, nói.
"Là tôi đã ra quyết định sai lầm, để thể hiện sự áy náy, hiện tại, các cậu đến trước đi."
Tôi luống cuống, đọc tiểu thuyết sướng nhất thời, đến khi bản thân thật sự trở thành người trong cuộc, chỉ sợ là bản thân sẽ chết ở trên giường.
Tôi tỏ ra yếu ớt lấy lòng, nỗ lực gọi dây chút lương tri của bọn họ: "Đừng mà! Các cậu nhìn tôi đi, ngoại hình này của tôi, chính là kiểu nam sinh bình thường nhất, sao có thể xứng với các cậu được."
Kết quả kế hoạch thất bại.
Bọn họ càng ngày càng đến gần.
A shit!
Tống Lẫm ôm lấy eo tôi, vẻ mặt giống như phải chịu biết bao ấm ức.
"Sao cậu có thể đối xử với tôi như vậy được, cậu có biết tôi phải xây dựng tâm lý nhiều thế nào mới có thể chấp nhận được việc bên cạnh cậu ngoài tôi ra còn có những người khác không? Sao cậu có thể dễ dàng chạy theo con chó họ Kim kia như thế chứ."
Cậu ta hôn vành tai và xương quai xanh tôi, hơi thở phả lên da khiến tôi không khỏi run lên.
Tùy Trạm ở bên cạnh gấp đến độ giậm chân.
"Con chó Tống Lẫm cậu hôn nhanh lên một chút! Nếu không thì cút sáng bên cạnh, ta cũng muốn hôn!"
Tôi bị để ở góc tường, tiền hậu giáp kích, trái phải hai tên con trai, khóc không ra nước mắt.
Cửa túc xá đột nhiên bị gõ.
Giọng nói không mang theo tình cảm của trợ lý Tần truyền vào.
"Lý tiên sinh, Kim tổng kêu tôi chuyển lời với ngài, ngài nên về nhà rồi, Kim tổng chờ ngài trở về ăn cơm chiều."
Tùy Trạm không nhịn được quát: "Cút, Lý Thạc Mân sẽ không đi."
Tiếng người bên ngoài chỉ biến mất trong chốc lát.
Một giây kế tiếp, cánh cửa đang khép chặt phát ra tiếng động lớn, bị người mở ra.
Bình luận