Chap 14: 14
Tôi là một sinh viên đại học bình thường, bởi vì thức đêm đọc tiểu thuyết đam mỹ mà xuyên sách.
Nhưng đây không phải là điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ nhất chính là ngủ một giấc tỉnh dậy, tôi thế mà lại nằm trên giường của ông chủ mình!
A!!!
Sao có thể như vậy được!
Tôi sốt ruột mang hoảng loạn chạy ra khỏi phòng ngủ, thế rồi bước chân đột nhiên khựng lại.
Trước bàn ăn, Kim Mẫn Khuê ăn mặc thoải mái, ngồi tựa lưng vào ghế, vừa uống cà phê, vừa xem IPAD.
Thấy tôi khóe miệng anh ta nở một nụ cười ôn hòa: "Tỉnh rồi sao? Đến ăn sáng đi."
Trên người tôi là bộ đồ ngủ to lớn của anh ta, mùi gỗ thơm thoang thoảng từ vải áo bao lấy tôi, thật giống như tôi đang bị anh ta ôm vậy.
Cả người chợt không được tự nhiên.
"Kim tổng, tối hôm qua tôi..."
"Không vấn đề." Anh ta đỡ gọng kính: "Tuổi trẻ nhiệt huyết dồi dào cũng là chuyện bình thường."
Ký ức của tôi trống rỗng, trong lòng thấp thỏm không thôi.
"Kim, Kim tổng, hôm nay là cuối tuần, tôi không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, tôi về ký túc xá trước đây."
"Chờ một chút."
Kim Mẫn Khuê đứng lên, chậm rãi đi tới, giọng nói mang theo chút bất đắc dĩ.
"Tiểu Mân đã quên lời tối hôm qua nói với anh rồi sao?"
"... Nói cái gì?"
Anh ta bình tĩnh đứng trước mặt tôi, cúi đầu, cong môi.
"Em tỏ tình với anh, nói em thích anh, muốn anh... Làm bạn trai của em."
"Còn quấn lấy anh, muốn ôm ôm hôn hôn."
Tôi: !!!
Tôi kinh ngạc hô lên: "Sao có thể như thế được!"
Anh ta đặt tay lên eo tôi, lấy điện thoại di động ra, mở phần mềm ghi âm lên.
"May là anh làm việc luôn thích lưu lại chứng cứ, Tiểu Mân không nhớ ra, vậy thì chúng ta cùng nghe lại —— "
"Lời tỏ tình của em chút đi."
Theo đầu ngón tay anh ta chạm xuống màn hình, giọng nam rì rầm lẫn men say như móng mèo cào vào lòng người, từng câu từng câu, nói ra lời tỏ tình khiến người nghe mặt đỏ tới tận mang tai.
Đúng thật là giọng của tôi.
Thế nhưng tôi không có chút ký ức nào.
A?
A??
Tại sao lại có thể như vậy.
Kim Mẫn Khuê thấy tôi ngây người, kéo tôi ôm vào trong ngực.
"Anh đã nhận lời tỏ tình của em rồi, cho nên—— em là của anh."
"Không cho phép rời đi."
Bình luận