Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 12: 12

"Tiểu Mân, trưa nay trợ lý đã đặt chỗ ở dưới lầu xong rồi, cùng đi đi."

Kim Mẫn Khuê ngẩng đầu lên từ bản báo cáo tài vụ, nhìn tôi cười nhẹ.

Tôi có hơi ngạc nhiên một chút, vừa khách sáo và ngượng ngùng trả lời.

"Cảm ơn Kim tổng, tôi lỡ đặt đồ ăn bên ngoài, không đi được rồi."

Thật ra tôi vẫn chưa đặt cơm, thế nhưng có ai đi làm mà lại đồng ý đi ăn cơm cùng ông chủ chứ, huống hồ tôi còn chỉ là thực tập sinh ở tầng chót nhất.

Đúng vậy, còn chưa tới nghỉ hè, tôi đã chọn đến công ty của Kim Mẫn Khuê thực tập sớm, ở trong ký túc xá của công ty.

Bởi vì hiện tại ở trong trường học giống như dê lọt vào ổ sói, tôi thật sự không ngờ đến, Sở Kiêu thế mà lại cùng một chiến tuyến với hai người kia.

Mỗi ngày ánh mắt nóng rực cùng với mức độ dính người của ba người họ, tôi liền cảm thấy mông có cảm cảm giác đau nhức.

Thế giới này điên rồi, tôi nhất định phải giữ vững lý trí.

Vì vậy tôi chọn người nhìn qua bình thường nhất ở thời điểm hiện tại là Kim Mẫn Khuê.

Có khả năng bởi vì Kim Mẫn Khuê ít tiếp xúc với ba nhân vật chính còn lại nên thái độ của anh ta đối với một npc như tôi vẫn rất hữu hảo, chưa có thiết lập nào bị hỏng.

Kim Mẫn Khuê thấy tôi từ chối anh ta, trên mặt không có bất kỳ vẻ hờn giận nào.

Vẫn duy trì dáng vẻ tươi cười như trước, chỉ là giọng điệu rất nhẹ: "Vậy sao, vậy thì thật là... đáng tiếc."

Tôi ngượng ngùng cười cười, rời khỏi phòng làm việc, ngồi xuống vị trí gần cửa nhất chọn đồ ăn.

Ở đại học tôi học chuyên ngành quản lý, không có kỹ năng chuyên môn gì cả, hiện tại đi thực tập, dù sao cũng chỉ làm mấy việc vặt.

Đến trưa, tôi đi xuống tầng một nhận đồ, thế nhưng tìm mãi vẫn không tìm thấy đồ ăn tôi đã đặt.

Gọi điện cho nhân viên giao hàng thì người đó lại nói đã giao đến rồi,.

Tìm đi tìm lại đều không tìm được, tôi tức rồi.

Không phải chứ, loại công ty lớn nhìn có vẻ cao cấp này mà cũng có người trộm đồ ăn sao?!

Lúc tôi còn đang bực tức thì bên tai đột nhiên có một giọng nói ôn hòa: "Tiểu Mân, sao còn chưa đi ăn thế?"

Quay đầu nhìn lại, là Kim Mẫn Khuê.

Tôi gục đầu xuống: "Đồ ăn tôi đặt bị mất rồi."

"Sao lại mất được? Tần Tích, đi đến phòng an ninh kiểm tra camera một chút."

"A? Không cần không cần!"

Tôi vội vàng ngăn trợ lý Tần lại, một thực tập sinh nhỏ bé như tôi đặt đồ ăn bên ngoài, sao dám làm phiền đến trợ lý của tổng giám đốc chứ,.

"Cảm ơn Kim tổng đã quan tâm, tôi đi cửa hàng tiện lợi mua một phần mì ăn liền là được rồi."

Kim Mẫn Khuê cười cười: "Chỗ tôi đặt bữa trưa còn chưa có hủy đâu, nếu như đồ ăn cậu đặt đã bị mất rồi vậy thì đi ăn cùng tôi đi."

"Hay là người trẻ tuổi các cậu chướng mắt mấy ông chú như tôi, không muốn ăn cơm cùng tôi?"

Lời này của anh ta lập tức chặn câu từ chối đã đến bên miệng tôi lại.

Tôi do dự một chút, cuối cùng vẫn đi ăn cùng anh ta.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...