Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: 11

Tôi là một nam sinh viên đại học bình thường, bởi vì buổi tối thức đêm đọc tiểu thuyết mà xuyên vào trong sách một cách khó hiểu.

Hiện tại, càng không thể giải thích được tình tiết câu chuyện, nhân vật thụ chính và nhân vật công chính không yêu nhau.

Bởi vì... Con mẹ nó bọn họ đều thích tôi!

Ông trời ơi, sao có thể như vậy được chứ!!

Hơn nữa, ký túc xá chúng tôi xuất hiện trạng thái hòa hợp rất kỳ quái.

Ví dụ như là sinh viên cả phòng cùng nhau tan học, cùng đi căn tin, thậm chí bố nó chứ còn cùng đi đến lớp học môn chuyên ngành của tôi!

Tôi một lần trở thành khung cảnh kỳ quái giữa sân trường.

"Tiểu Mân Mân, tôi mua máy chơi game mới cho cậu rồi đó, tối nay cùng đến nhà tôi chơi game đi !"

"Cút đi, Mân ca không thích chơi máy chơi game đâu, tối nay chúng tôi sẽ đi ra ngoài chơi."

Tôi không muốn đi đâu hết, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong cả lên.

Sở Kiêu lạnh nhạt cắt đứt lời bọn họ: "Lý Thạc Mân, sáng nay cậu có hỏi tôi vài đề, tối nay đi thư viện tôi giảng cho cậu."

Tôi có hỏi bài cậu ta sao, tôi quên rồi, mấy ngày hôm nay quá bận mà.

Có điều có thể thoát khỏi Tùy Trạm và Tống Lẫm, tôi vội vàng gật đầu đồng ý.

Kết quả, đến buổi tối, bốn người chúng tôi ngồi ngay ngắn ở thư viện.

Tôi: ...

Cứu mạng với, ai có thể xuyên đến thay tôi vài tập đi, tôi chỉ là một sinh viên đại học nghèo khó vô dụng thôi, tôi sợ quá.

Tôi vắt hết óc, cũng không nghĩ ra tại sao mạch truyện lại đi đến tình cảnh như hiện tại.

Lẽ nào là bởi vì tôi làm ra mấy hành vi tự tìm đường chết như nam phụ độc ác?

Chẳng lẽ muốn sống cũng là một cái tội sao.

Tôi còn đang đau khổ suy nghĩ, nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt bi phẫn, sau đó nghe được Sở Kiêu nói:

"Nghe tôi giảng bài đau khổ như thế sao?"

Tôi lấy lại tinh thần, lúng túng ho hai tiếng: "Không có, buồn tiểu quá thôi, tôi đi nhà vệ sinh một chút."

Tôi đi nhà vệ sinh, muốn nhân tiện tìm cách xả nước úng trong não ra luôn.

Sở Kiêu cũng đi theo, mắt nhìn chằm chằm tôi.

"Cậu cũng cảm thấy A Lẫm và Tùy Trạm cứ quấn lấy như vậy rất phiền đúng không, tôi có cách giúp cậu tách khỏi bọn họ."

Trong lòng tôi xuất hiện dự cảm không lành: "... Cách gì?"

Giọng nói của cậu ta rất trầm, cũng rất nghiêm túc: "Hẹn hò với tôi."

Hẹn, hò, với, tôi.

Hai mắt tôi tối sầm.

Khá lắm, đây là biện pháp chó má gì thế hả.

Từ chối! Trực tiếp từ chối!

Tuy rằng mấy người bọn họ rất đẹp trai, lớn lên rất đúng gu tôi, nhìn qua trông cũng rất cuốn hút.

Thế nhưng, tôi sợ chết.

Tôi biết rồi, đây nhất định là một cái bẫy thế giới này làm ra dụ tôi chết kiểu khác, tôi sẽ không bị lừa đâu.

Tôi quyết định bản thân sẽ trốn bọn họ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...