Chap 10: 10
Tùy Trạm cũng trở nên có chút kỳ quái.
Trước đây cậu ta gần như sẽ không xuất hiện ở ký túc xá, bây giờ thì mỗi ngày đều ở .
Người môn học bắt buộc trốn, môn học tự chọn cũng trống như cậu ta thế là lại cùng đi học với tôi.
Mãi đến một hôm sau giờ học, cậu ta hiếm thấy mà trầm tính ít nói đi theo tôi đến căn tin ăn cơm.
Sau khi trở lại ký túc xá, tôi đang ngồi ở chỗ của mình chuẩn bị đánh một ván game sau đó ngủ trưa thì cậu ta lại đi đến trước mặt tôi, cái bóng cao lớn phủ lên người tôi.
Tôi khó hiểu mà ngẩng đầu lên nhìn cậu ta hỏi: "Làm sao vậy?"
Có vẻ như cậu ta đang chuẩn bị tâm lý, hít sâu một hơi, bàn tay từ từ đặt lên sau gáy tôi.
"Tiểu Mân Mân, tôi cần cậu giúp một việc, cậu giúp tôi chút có được không?"
Tôi chớp mắt: "Giúp thế nào?"
Tùy Trạm nói nhỏ: "Đừng nhúc nhích."
Trong nháy mắt sau đó, cậu ta cúi đầu, môi dán lên môi tôi, hơi thở của tôi đột nhiên bị người ta đoạt đi.
Tôi bối rối, cứng người mất vài giây.
Bố nó chứ, cậu ta đang phát bệnh tâm thần gì thế!
Tôi giùng giằng đẩy cậu ta ra, một tay cậu ta đè gáy tôi lại, tay kia bắt chéo hai tay tôi khóa chặt sau lưng, nhắc tôi đặt lên trên bàn.
Nụ hôn này từ lúc đầu dịu dàng thoáng cái trở thành gặm cắn mãnh liệt.
Tôi hít thở không thông nức nở, đáy mắt cũng bắt đầu xuất hiện ánh nước.
Con mẹ nó!
Không phải là tôi sẽ trở thành người đầu tiên trong lịch sử chết vì khi hôn hít thở không thông đó chứ!
Cửa túc xá bỗng nhiên bị đẩy ra.
Sở Kiêu và Tống Lẫm giống như vị cứu tinh từ trên trời giáng xuống.
Chỉ là sau khi hai vị cứu tinh nhìn thấy tình cảnh của tôi và Tùy Trạm, sắc mặt đồng thời trở nên đen lại.
Tùy Trạm làm ác bị ép phải dừng lại, cậu ta làm ra vẻ như chưa thỏa mãn, liếm liếm môi.
Không kiên nhẫn liếc nhìn Tống Lẫm và Sở Kiêu: "Má, hai người thật sự chọn đúng thời điểm để về đó."
Tống Lẫm tùy tiền ném ba lô sang một bên, sắc mặt tối sầm lôi Tùy Trạm từ bên cạnh tôi ra.
"Tùy Trạm, đừng nói với tôi là cậu cong đó."
Tùy Trạm sờ môi một cái, bỗng dưng nở nụ cười: "Đúng vậy, tôi vừa mới xác nhận, tôi cũng là đồng tính nam, cho nên tôi quyết định —— "
"Sẽ theo đuổi Tiểu Mân Mân!"
Như sét đánh ngang tai!
Tôi nhìn về phía Tùy Trạm bằng ánh mắt khiếp sợ.
Không phải đó chứ, ai theo đuổi ai cơ?
Trong lúc tôi vẫn còn đang khiếp sợ thì, Tống Lẫm đột nhiên nở nụ cười đầy trìu mến: "Vậy thì cạnh tranh công bằng đi."
Đang đùa gì thế chứ?
Cạnh tranh cái gì?
Cạnh tranh tôi sao?
Tôi điên mất, thế giới này bị làm sao vậy?
Không phải tôi là nam phụ độc ác sao, sao lại có cảm giác bản thân lắc mình một cái đã biến thành nhân vật chính rồi vậy? Lẽ nào thế giới này sụp đổ rồi sao?!
Bình luận