Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 1: 1

Lưu ý: truyện NP nên ai không ăn được xin vui lòng click back.

---

Lúc tôi tỉnh dậy thì đã thấy bản thân nằm trong lòng Tống Lẫm.

Tôi khẽ cử động thân thể, Tống Lẫm càng ôm tôi chặt hơn, đầu cọ cọ bên gáy tôi, đôi môi như có như không ngậm lấy vành tai tôi.

Vừa ám muội vừa nóng bức.

Tôi đẩy cậu ta, bất đắc dĩ mím môi: "Tống Lẫm, cậu lại bị mộng du nữa rồi."

Đây là ngày thứ 30 tôi xuyên sách, là ngày thứ 10 Tống Lẫm mộng du.

Rất kỳ lạ là mỗi lần mộng du cậu ta đều chỉ trèo lên giường của tôi.

Sau khi tỉnh lại luôn luôn dịu dàng nói xin lỗi tôi, sau đó đến tối lại tiếp tục giẫm lên vết xe đổ.

Tôi cũng sắp quen luôn rồi.

Giọng Tống Lẫm khàn khàn, vẫn còn chưa tỉnh ngủ: "Ưm, bảo bối, hôn một cái."

Nói xong liền muốn hôn lên cằm tôi.

Tôi kinh hãi đè cậu ta lại, nhanh tay vén rèm giường lên quan sát.

Xác nhận hai người bạn cùng phòng khác đang nằm trên giường không động đậy, tôi mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Cũng không thể trách tôi yếu bóng vía được, điểm quan trọng là Tống Lẫm là nhân vật thụ chính trong quyển sách mà tôi xuyên vào này.

Mà hai người bạn cùng phòng khác chính là hai trong số ba nhân vật công chính.

Nếu để cho hai người bọn họ biết, Tống Lẫm không chỉ mỗi đêm trèo lên giường của tôi mà còn hôn tôi, dựa vào cái tính chiếm hữu của mấy người bọn họ, sợ rằng tôi sẽ sớm bị ném ra biển lĩnh cơm hộp.

Thấy Tống Lẫm vẫn không tỉnh lại, tôi liền chọc chọc vào tay cậu ta.

Tống Lẫm ngáp một cái, bàn tay to sờ soạng trên lưng tôi một cái.

Ánh mắt dời từ khuôn mặt xuống môi tôi.

Giọng nói lười biếng khàn khàn: "Mân ca, tôi lại mộng du rồi, thật sự xin lỗi cậu."

Nhưng trong thần thái và giọng nói không có một chút áy náy nào.

Tôi che miệng cậu ta lại, nói thầm: "Nói nhỏ chút, cậu nhanh đi xuống đi."

Lớn tiếng như vậy, sợ người khác không biết hai người bọn họ nằm chung một giường sao.

Tống Lẫm ngồi dậy, đuôi mắt rũ xuống: "Mân ca ghét bỏ tôi sao?"

Dáng vẻ ấm ức như một chú chó nhỏ, khiến cho người khác muốn bảo vệ.

Trách không được có đến ba tên thiên chi kiêu tử vì muốn tranh giành chức vị bạn trai của cậu ta mà đấu đá nhau tàn nhẫn.

Tôi giống như bị đầu độc, có chút mềm lòng: "Sao có thể như thế được."

Ánh mắt Tống Lẫm sáng lên, được voi lại muốn đòi tiên: "Vậy thì sau này tôi có thể ngủ chung với cậu không?"

"... ?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...