Chap 8: . Họp lớp / "Đã lâu không gặp, bạn trai cũ."
Cố Dĩ Nguy về nhà ôm vợ ngủ một mạch đến sáng hôm sau.
Hắn hôm nay không phải đi làm ở công ty. Đàm Trăn là một họa sĩ minh họa, công việc thường có thời gian tự do, làm việc ở nhà.
Hai người ôm nhau ngủ, tận hưởng buổi sáng hiếm hoi không bị ai quấy rầy.
Nhưng dường như ông trời cũng muốn trêu họ. Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập không ngừng.
Cố Dĩ Nguy cau mày trong giấc mơ. Đàm Trăn trong lòng hắn cũng bồn chồn nhích người.
Một lúc lâu sau, Đàm Trăn với đôi mắt còn ngái ngủ, đấm đấm vào cánh tay chồng, lầm bầm: "Chồng ra mở cửa đi. Ai mà sáng sớm đã ồn ào thế không biết."
Cố Dĩ Nguy tỉnh hẳn. Giọng nói còn khàn khàn sau khi ngủ dậy: "Còn có thể là ai. Sáng sớm như vậy chỉ có tên ngốc Kiều Ứng Dương thôi."
Nói rồi, hắn cúi xuống hít một hơi thật sâu mùi hương ngọt ngào từ người vợ mềm mại, buông nàng ra, xoa xoa mái tóc hơi rối rồi đi mở cửa.
Quả nhiên là cái bản mặt đáng ghét của Kiều Ứng Dương.
Thật ra nói vậy có chút cảm tính, khuôn mặt của Kiều Ứng Dương rất dễ mến. Khuôn mặt nhỏ nhắn với những đường nét rõ ràng, lông mày kiếm và đôi mắt sáng. Hắn có chút giống một tiểu sinh tuấn tú, đặc biệt là còn thường xuyên mang theo nụ cười.
"Sáng sớm như vậy cậu có việc gì?" Cố Dĩ Nguy với thân hình cao lớn chặn ở cửa, nhíu mày nhìn người bạn tốt, nói thẳng thừng.
"Còn sớm?" Kiều Ứng Dương dường như không cảm nhận được áp suất thấp từ người đàn ông trước mặt, cười rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời bên ngoài: "Đã mấy giờ rồi đại ca? Ôm tẩu tử ngủ nướng như thế này là quân vương không màng triều chính luôn đấy à?"
Lúc này Cố Dĩ Nguy mới quay đầu nhìn đồng hồ treo tường trong phòng khách, hóa ra đã hơn 10 giờ.
Có vẻ đêm qua hắn ngủ muộn vì có chuyện trong lòng. Nhưng khi ôm vợ, hắn lại thấy vô cùng thư giãn nên lập tức ngủ quên.
"Nói đi, có chuyện gì. Sáng sớm làm phiền người khác." Nói rồi hắn quay lưng, tự rót một cốc nước uống.
Kiều Ứng Dương đã quen với thái độ của bạn tốt, mấy bước đi vào, tìm một chỗ trên sofa và tự nhiên ngồi xuống.
"Này, cậu không quên tối nay chúng ta có họp lớp đấy chứ?"
Nhìn thấy Cố Dĩ Nguy nhướng mày đầy nghi vấn, Kiều Ứng Dương cạn lời. Hắn biết bạn mình thật sự đã quên rồi.
"Ngoài vợ cậu ra thì cậu còn nhớ cái gì nữa? Dù gì chúng ta cũng là bạn học cấp ba mấy năm trời. Cậu có mỗi cái trí nhớ này thôi à."
"Tớ rất ít khi xem tin nhắn trong nhóm."
"Tớ mà chẳng hiểu cậu. Vừa hay đi ngang qua đây, tiện thể đến thông báo cho cậu luôn đây này. Tớ phải hoàn thành tốt trách nhiệm của phó lớp trưởng chứ."
Không sai. Chàng trai trước mắt này năm xưa dựa vào khuôn mặt tuấn tú mà lấy lòng các nữ sinh trong lớp, trở thành phó lớp trưởng. Sau đó lại trở thành phó lớp trưởng có thành tích đứng bét bảng mỗi năm.
Bình luận