Chap 18: . Trận Tu La nhỏ (Vợ / Tình nhân / Em vợ)
Sáng hôm sau trên chiếc giường lớn bừa bộn, Đàm Trăn sờ vào cái eo nhức mỏi của mình, không nhịn được mà đánh Cố Dĩ Nguy một cái, trong miệng không kìm được oán trách:
"Chồng ơi, hôm qua anh hung hăng quá đấy."
Cố Dĩ Nguy nhanh tay nhanh mắt bắt lấy tay Đàm Trăn, đặt lên môi hôn hôn, rồi ôm lấy cơ thể trần truồng của cô vào lòng, nhắm mắt lại nhẹ nhàng ngửi hương tóc cô.
"Sướng không? Trăn Trăn."
Đàm Trăn vùi vào lòng Cố Dĩ Nguy không dám mở miệng.
Hai người kết hôn năm sáu năm, Cố Dĩ Nguy trên giường đại đa số thời gian đều rất dịu dàng, rất quan tâm cảm nhận của cô. Nhưng gần đây, Cố Dĩ Nguy trên giường dường như càng ngày càng hung hăng. Có khi cô không chịu nổi phải xin tha, Cố Dĩ Nguy mới đột nhiên nhẹ nhàng động tác, ôm lấy cô vừa hôn vừa dỗ dành.
Nói thật, lam*tinh dịu dàng cô rất thích, nhưng người chồng hung hăng... hình như cô càng thích hơn.
Đàm Trăn xoa xoa khuôn mặt có chút căng cứng vì hoan lạc quá độ của mình, mới nhớ ra chuyện chính.
"Mẹ phải ở bệnh viện khoảng nửa tháng. Thi Thi vừa tốt nghiệp, trường học không cho ở. Ở nhà một mình cũng không tiện. Hay là đón nó về nhà mình ở một thời gian đi."
"Vừa hay nó muốn đi thực tập ở công ty chúng ta, tiện cho việc đưa đón."
Cố Dĩ Nguy nhắm mắt lại không biết đang suy nghĩ gì, mãi nửa ngày mới khẽ "ừ" một tiếng.
Đàm Thi muốn đến nhà ở sao?
Nói hắn không có ý tưởng với Đàm Thi là không thể. Một người thanh đạm như vậy, nhìn qua dường như chẳng có gì nổi bật, nhưng mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười lại luôn có thể gợi lên dục vọng sâu thẳm trong lòng hắn, khơi dậy cơn khao khát đến từ tận linh hồn.
Nhưng Đàm Thi nhìn có vẻ trầm lặng lại biết giữ quy củ. Cô lại có bạn trai ổn định. Không thể nào xảy ra chuyện gì với hắn được. Hơn nữa... nói như vậy, cũng thật có lỗi với Trăn Trăn.
Cố Dĩ Nguy dẹp bỏ suy nghĩ, hôn thật mạnh lên trán Đàm Trăn.
Hôm sau, hắn cùng Đàm Trăn đến trường của Đàm Thi, chuẩn bị đón cô về nhà. Xe từ ngoài không được vào, hai vợ chồng đành phải đậu xe ở cổng trường chờ. Đàm Trăn ngồi ở ghế phụ cầm iPad vẽ, Cố Dĩ Nguy dựa vào ghế lái, cầm điện thoại xử lý tin nhắn.
Đúng lúc này, hắn đột nhiên nghiêng đầu qua cửa kính xe thấy hai người đang đi tới. Sắc mặt hắn trong khoảnh khắc thay đổi.
"Trăn Trăn, muốn uống gì không? Anh đi mua nước."
Đàm Trăn đang mải mê với thứ trên tay, chỉ gật gật đầu.
Cố Dĩ Nguy xuống xe, đóng cửa xe lại thật mạnh.
"Anh rể?" Đàm Thi đi đến, "Anh chị chờ lâu chưa?"
Vì xe ngoài không được vào trường, nên phần lớn đồ đạc Đàm Thi đã chuyển phát nhanh về nhà. Lúc này cô chỉ mang theo một chiếc vali gọn nhẹ và một ba lô.
Cố Dĩ Nguy không trả lời, ánh mắt dừng lại trên cô gái mặc váy hai dây màu xanh non bên cạnh Đàm Trăn.
Chu Mạt.
Bình luận