Chap 13: . "Đ* tôi, nếu không tôi sẽ nói cho vợ anh biết anh ngoai*tinh."
Văn phòng tức khắc chìm vào một khoảng lặng.
Tiết Linh mặt mày thất thần, theo bản năng đóng sập cửa lại, không để cho người ngoài biết thêm bất cứ điều gì.
Cô nhìn người anh họ từ trước đến nay luôn cấm dục, lạnh lùng của mình, giống như một con dã thú đang điên cuồng đè chặt một người phụ nữ, nhấp nhô liên tục. Từ góc độ của cô, còn có thể thấy con c*c đỏ tím mạnh mẽ ra vào trong cửa động đỏ tươi, đảo ra từng đợt dâm dịch.
Và người phụ nữ này, không phải là chị dâu của cô.
Tiết Linh chỉ cảm thấy đất trời sụp đổ, trong đầu một mớ hỗn độn.
Cô là một người ngây thơ và tràn đầy nhiệt huyết. Ở một khía cạnh nào đó, cô hơi giống Đàm Trăn, nhưng so với Đàm Trăn thì cô có tính công kích mạnh hơn, cố chấp hơn, và cũng bạo dạn hơn.
Vì vậy, cô mới dám lén lút giấu tình yêu với anh họ mình trong lòng bao nhiêu năm, thậm chí không tiếc trần trụi bộc lộ trước mắt hắn, để bày tỏ tình yêu và khao khát của mình.
Cô từng nghĩ anh họ và chị dâu yêu nhau sâu đậm, nên những năm đầu chưa bao giờ dám quấy rầy, chỉ dám giữ khoảng cách.
Nhưng sự kìm nén này cùng với tuổi tác ngày càng tăng, tình yêu càng mãnh liệt, cô dần dần có chút không kiểm soát được bản thân.
Thế nên cô mới vừa dũng cảm bày tỏ tình yêu, vừa lên án sự hèn mọn của chính mình.
Sau đó, ai sẽ nói cho cô biết, những gì cô đang thấy trước mắt là gì?
--- Anh họ của cô, ngoại tình.
Cố Dĩ Nguy thấy có người đi vào, tim hắn co lại. Khi thấy là Tiết Linh, hắn lại đau đầu nhíu mày.
Cơ thể vừa cao trào xong lập tức khôi phục sự tỉnh táo. Hắn bò dậy khỏi người Tống Hoè, bình tĩnh tự nhiên nắm lấy chiếc bao cao su đầy tinh dịch, lấy khăn giấy lau sạch hạ thân rồi mặc quần áo vào.
Tống Hoè không hổ là người từng trải. Sau khi nhận ra người đến không phải người của công ty, cô lập tức thả lỏng tinh thần, bình tĩnh lau người và mặc quần áo.
Rất nhanh, Tống Hoè trao cho Cố Dĩ Nguy một ánh mắt, rồi tự nhiên bước ra ngoài, đi ngang qua Tiết Linh.
Khi lướt qua nhau, Tiết Linh ngửi thấy trên người người phụ nữ này vẫn còn vương vấn mùi của anh họ cô, nhìn thấy bên vành tai cô còn lưu lại vết răng nhàn nhạt.
Tiết Linh trừng mắt nhìn chằm chằm cô, như muốn cắn một miếng thịt trên người cô.
Tống Hoè nhận thấy ánh mắt của Tiết Linh, buông tóc xuống che đi phần sau tai còn lưu lại dấu vết hoan ái. Cô khôi phục lại vẻ ngoài điềm đạm, đoan chính của một mỹ nhân công sở rồi bước ra ngoài.
Đóng chặt cửa phòng lại.
Trong phòng chỉ còn hai anh em nhìn nhau.
"Anh, nói cho em biết." Giọng Tiết Linh khàn khàn: "Người phụ nữ này..."
Cô đột nhiên nhận ra đây là một câu hỏi ngớ ngẩn, bèn đổi cách hỏi:
"Anh, anh ngoại tình đã bao lâu rồi?"
Bình luận