Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: 8

Bìa rừng nhiệt đới, ngoại thành Myanmar, 10:00 am

Trịnh Giai đợi đến khi trực thăng còn cách mặt đất khoảng vài mét thì nhảy xuống, phất tay ra dấu cho phi công lái đến bãi đậu.

Căn cứ giao dịch thuốc phiện nằm tại bìa rừng nhiệt đới, chính là muốn lợi dụng địa hình để ngăn chặn tập kích, trực thăng hay xe dã chiến đều không thể đi vào. Bởi vậy, không chỉ riêng hắn, các đầu lĩnh tìm về nơi này cũng xuống phương tiện cách bìa rừng một đoạn rồi cuốc bộ đến điểm hẹn.

Lính canh sớm đã dàn trận chờ sẵn, đón tiếp các lão đại hay tay buôn chuyên nghiệp từ các vùng đến không phải chuyện đùa.

Thuốc phiện lần này là hàng của "Trọc Đầu". Tại sao gọi hắn bằng cách tên này? Rất đơn giản, vì hắn là đầu trọc.

Tên ấy dường như ngại cái đầu bóng lưỡng thiếu thu hút, nên dứt khoát xâm lên đó một đầu hổ dữ tợn. Mà kể từ khi có cái đầu hổ, thì mọi người đều biết hắn từ nay không dự định mọc tóc lại nữa rồi, liền từ đó có tên "Trọc Đầu". Nói tới việc này, hắn rất uất ức, mỗi lần bị gọi đều nổi cáu. Vì cái gì, tại sao không gọi " Đầu Hổ" mà là "Trọc Đầu"! Bất quá, kẻ dám gọi hắn bằng biệt danh trên cũng chỉ có trùm ma túy, trùm vũ khí, lão đại hắc bang... Bởi vậy, bỏ đi, họ thích gọi gì thì gọi, hắn cũng không thể làm ăn lỗ vốn chỉ vì một cách gọi.

Thời điểm Trịnh Giai đến nơi là không sớm, không muộn, cuộc họp vừa vặn đủ người, sắp bắt đầu. Lúc hắn đạp cửa bước vào, các khách hàng không biết nhưng "Trọc Đầu" thì biết rõ người này là xuất hiện vào phút 89, bất quá đây không phải là nhân vật dễ đắc tội, thôi thì tới đâu tính tới đó.

"Trọc Đầu" ra hiệu cho thủ hạ xếp thêm một cái ghế vào, chủ động đứng lên haha mấy tiếng, cố ý lớn giọng nói thật tự nhiên:

- Haha, long hổ đều có mặt rồi, chúng ta bắt đầu đi.

Trịnh Giai ngoại trừ cười gật đầu chào tổng quát thì cái gì cũng không nói, trầm mặc ngồi xuống.

Số người đã đủ, "Trọc Đầu" hắng giọng lên tiếng:

- Hàng lần này tổng cộng 2000 kg cần sa tươi, 500 bánh ma túy và 3000 gói thuốc phiện tổng hợp. Gần đây nguồn cạn kiệt, chỉ có bao nhiêu đó thôi. Tôi biết vất vả các vị đã đến không thể về không, nhưng đây là số hàng tồn kho cùng với vơ vét, thật sự đã hết rồi, các vị tự chia nhau đi.

Tại sao hắn lại ăn nói khách sáo thế? Bởi vì hiện tại ngồi trên bàn có 8 vị mà số hàng kia cùng lắm là đủ cho 2 người, này thật sự chênh lệch quá lớn rồi, nhìn xem, mặt ai nghe xong cũng nhăn nhó.

Trịnh Giai nhíu mày, nguồn hàng không ít nhưng nếu so với công sức hắn bỏ ra ... nếu hắn chiếm hết được thì miễn cưỡng coi như đáng chuyến đi này, nhưng nếu bị chia ra, hoặc trục trặc, hao phí, thế thì... thở dài trong bụng, đành chịu thôi, gần đây kiểm quan cùng cảnh sát phòng chống ma túy không biết bị cái gì mà quá tích cực, nên hàng mới khó khăn vận chuyển tới mức này.

Hajz... Hắn muốn nhanh chóng cướp sạch hàng ở đây sau đó chạy về trông chừng Cố Tử Kỳ a, ai mà biết trong lúc hắn vắng mặt người kia có thể gây ra chuyện gì, y dù sao cũng là hài tử cùng được đào tạo như hắn cho đến năm mười bảy tuổi, sau đó còn là sát thủ chuyên nghiệp đó... cộng thêm tính cách của y... aiii... thật khiến hắn lo lắng mà!

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...