Chap 37: 37
Gương mặt luôn không cảm xúc của y đột nhiên bị phá vỡ, trong cùng lúc tràn đầy nhiều loại biểu cảm đan xen, cuối cùng là ánh nhìn phức tạp dừng lại trên đôi mắt hoa đào của đối phương.
Cố Tử Kỳ cả người cương cứng trong giây lát.
Đôi mắt hoa đào được di truyền cùng một khuôn mẫu với Trịnh Giai như một đầm nước sâu thẳm đầy huyễn hoặc, vẫn luôn không chút nhân nhượng, xoáy thẳng vào y.
Trịnh Anh nhìn một màn này, khẽ nhíu mày.
Cố Tử Kỳ thùy hạ mi mắt.
Trịnh Minh Hạo quỳ một chân xuống, từ bên dưới nhìn lên, trong đôi con ngươi đen lay láy phản chiếu duy nhất hình ảnh của y.
Cố Tử Kỳ lần này không né tránh nữa, mắt đối mắt với Trịnh Minh Hạo, lên tiếng:
- Lão gia, Tiểu Kỳ quyết định cần làm một việc, xin ông cho phép được không?
- Được.
Cố Tử Kỳ trong tư thế từ bên trên nhìn xuống Trịnh Minh Hạo, chạm nhẹ lên gò má hắn, gương mặt thiên sứ bỗng chốc bị thay đổi bởi ánh mắt nguy hiểm không hề che giấu sát ý và nụ cười nửa miệng.
Trịnh Minh Hạo còn chưa kịp lùi ra, Cố Tử Kỳ đã đứng thẳng dậy, dùng chân trái thon dài đá từ trái qua phải vào nửa bên mặt của hắn.
Trịnh Minh Hạo bị đá ngửa ra sau, lưng đập mạnh vào bàn, bởi vì trọng tâm không vững, nên choáng váng nằm úp mặt trên sàn.
Cố Tử Kỳ tiếp tục dùng chân đá lật hắn lại, giẫm mạnh lên ngực Trịnh Minh Hạo, hai tay đút túi, khóe miệng khẽ cong, thẳng lưng, nghiên người xuống thấp 45 độ, từ trên cao nhìn xuống:
- Trịnh Minh Hạo, để tôi cho cậu biết, với cậu của hiện tại, muốn thay thế Trịnh Giai ư? Mộng tưởng! Cậu nghĩ chút xíu giở trò đó, liền chiếm được thiện cảm của tôi, cậu đặc biệt? Cậu có ý thức được vị trí của bản thân không vậy?
Cố Tử Kỳ nhấc chân lên, sau đó giẫm mạnh xuống lần nữa, tiếp tục nói:
- Trịnh Minh Hạo, cậu sẽ thay thế Trịnh Giai, sẽ là người thừa kế duy nhất của Trịnh gia, là tổng giám đốc tập đoàn Tân Thế, là thái tử hắc đạo, người cầm đầu bang Dạ Lang. Tất cả mọi thứ của hắn, ngoại trừ tôi, cậu đều sẽ thay thế. Cho nên kể từ bây giờ, nếu cậu làm ra những hành động mất mặt Trịnh Giai, không xứng đáng để đứng ở vị trí của hắn, tôi sẽ dạy dỗ cậu bằng hình phạt tàn nhẫn nhất có thể!
Cố Tử Kỳ nói xong, nhấc chân khỏi ngực hắn, ngồi xuống cạnh Trịnh Anh.
Trịnh Minh Hạo ôm ngực đứng dậy, hạ mi mắt che giấu tâm tình.
Bầu không khí nặng nề, Trịnh Anh mở miệng phá vỡ trầm mặc:
- Được rồi, Trịnh Minh Hạo, ở đây, hình thức huấn luyện luôn nghiêm khắc, trong hắc đạo không có chỗ cho khoan dung và nhân nhượng, con cần phải hiểu luật chơi.
- Vâng, thưa cha.
Những gì cần nói đã nói, Trịnh Anh dẫn theo con trai ra về.
Bình luận