Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 34: 34

Sau buổi gặp mặt, Trịnh Anh không có hâm dọa giết y, không có hành hạ y, cũng không đuổi y đi.

Ông chỉ đưa cho y một bản di chúc.

Trịnh Anh nói: Trịnh Giai đã mất, di ngôn của hắn là nhờ ông chăm sóc cho y, vì vậy ông tiếp nhận y. 

Y mất rất lâu để vận hành bộ não bị đình chỉ, chậm chạp suy nghĩ, tiếp thu những lời Trịnh Anh nói, cho đến giữa đêm mới nghĩ ra được một ý nghĩ là phải gặp mặt Trịnh Giai. Ý nghĩ này một khi xuất hiện, liền không ngừng thúc giục y. Bất chấp đêm khuya hay lễ giáo, Cố Tử Kỳ xông thẳng đến phòng ngủ Trịnh Anh, điên cuồng gõ cửa.

Trịnh lão gia trong bộ đồ ngủ mệt mỏi mở cửa ra, nhìn thấy thảm trạng của y chỉ nhíu mày, còn chưa kịp nói gì, Cố Tử Kỳ đã lao tới ôm lấy ông cầu xin:

- Lão gia, người cho con gặp mặt thiếu gia đi, sau đó muốn con làm gì cũng được, mạng này cũng thuộc về người, con đã hơn ba tháng rồi không được gặp hắn, con rất sợ, thật sự rất sợ, người cho con gặp mặt thiếu gia một lần duy nhất cũng được, lão gia, con xin người...

Y càng nói càng khóc lớn hơn, cả người suy sụp dựa vào vách tường trượt xuống. Bởi vì hơn ai hết, y biết, Trịnh Anh sẽ không đem chuyện sống chết và đám tang của người kia ra làm chuyện đùa.

Trịnh Anh tàn nhẫn, thủ đoạn, nhưng ông chỉ có một đứa con trai này, còn là người nối nghiệp, loại chuyện mất thanh danh mất quyền uy như vậy, cho dù thật sự xảy ra, còn là che giấu không kịp, chứ đừng nói đến Trịnh Giai còn sống sờ sờ mà đi phô diễn thành đám tang giả.

Trịnh Anh nhìn bộ dáng mất đi thần trí, giống như một kẻ điên quấy phá của Cố Tử Kỳ, đưa tay day day thái dương, sau đó dứt khoát bổ xuống, thở dài nhìn y ngất đi. Tiếp đó, ông ra lệnh cho quản gia đưa người về phòng.

Quản gia là người đã nhìn hai đứa nhỏ từ khi còn bé xíu cho đến hôm nay, một người đã chết, người còn lại sống mà cũng như chết. Ông thở dài, không nỡ mặc kệ y, vì vậy sai người hầu giúp Cố Tử Kỳ lau người, thay bộ đồ ngủ sạch sẽ, sau đó bế lên giường, đắp chăn rồi mới ra ngoài. Về phần tiểu trăn tại sao không ngăn cản, thì đó là ngay từ khi nó vừa vào cửa, Trịnh Anh đã mạnh mẽ ra lệnh nhốt lại.

Sáng, Trịnh Anh đúng giờ mở cửa phòng ra ngoài, lập tức nhìn thấy Cố Tử Kỳ một thân trang phục gọn gàng đang cúi đầu đứng đợi ông.

- Lão gia, Tử Kỳ hôm qua mạo phạm ngài, xin lão gia tha tội. – Cố Tử Kỳ khom mình kính cẩn.

Trịnh Anh bước đến vỗ nhẹ lên vai y, tỏ ý bỏ qua, sau đó quay lưng đi về hướng phòng ăn, Cố Tử Kỳ không tiếng động theo sau.

Mặc kệ hôm qua bộ dáng y thảm hại, sốc nặng cỡ nào, hôm nay cái hình bóng ấy cũng không được phép tiếp tục. Y vận trên người bộ vest đen, hoa hồng trắng cài trên ngực, mái tóc dài được buột gọn sau gáy, ngoại trừ ánh mắt lạnh lẽo vô hồn và gương mặt trắng đến tưởng như có thể ngất bất cứ lúc nào, còn lại tất cả đều trầm ổn và chuẩn mực.

Cố Tử Kỳ theo sau Trịnh lão gia đến địa điểm tổ chức tang lễ. Thời điểm nhìn thấy quan tài thủy tinh, bên trong chính là người kia an an tĩnh tĩnh nằm giữa lyly, hoa cúc, hoa hồng trắng, Cố Tử Kỳ suýt nữa không giữ nỗi bình tĩnh, chỉ muốn lao đến đập phá tất cả, y khó khăn lắm mới kiềm chế bản thân thành công, nghẹn tới nỗi ngậm một miệng máu miễn cưỡng nuốt vào.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...