Chap 33: 33
Y lại nhìn lại bàn tay mình, ba tháng qua quả thật nhàn nhã, áp lực của sinh viên so với áp lực của sát thủ hay khi bên cạnh Trịnh Giai hoàn toàn không đáng kể, không biết từ lúc nào mà không chỉ tay, gương mặt, khắp người đều đã có chút thịt, chuyển từ trắng xanh sang hồng hào. Mới có ba tháng, vậy mà tưởng như đã rất lâu, đoạn thời gian lăn lộn trong chốn xã hội ngầm như một mớ ký ức phủ bụi xa xôi.
Haha, thật là nực cười.
Cố Tử Kỳ đầu tiên là nhếch miệng, sau đó cười lộ hết cả răng, dần dần ôm bụng, gập người, cười đến không thể đứng thẳng, giống như thằng điên nghiên nghiên ngã ngã lăn xuống đất, cười đến chảy nước mắt, một lát sau, y giống như thở không nổi, cả gương mặt đều nhăn nhúm lại, đỏ bừng.
Nghĩ xem, y hiện tại thật hạnh phúc, sao có thể không cười, phải nói là cười bao nhiêu cũng không đủ. Là một sinh viên tài năng, diện màu đẹp, chỗ chống lưng đã có Trịnh Giai lo, tương lai của y chỉ cần dùng vỏ bọc Hy Thần, muốn trắng bao nhiêu thì trắng bấy nhiêu, sáng lạn đến vô lượng. Là một sinh viên, y không cần nhìn mấy cảnh giết chóc ngoài đời thật, không có đuổi đuổi giết giết, ăn một bữa cơm, một cây kem cũng sợ bị người ta hạ độc, ngủ một giấc cũng sợ bị ám sát, người khác cười với mình một cái, cũng phải suy nghĩ sâu xa xem đằng sau nụ cười kia là ẩn chứa thứ gì, ... tất cả những thứ đó, đều đã là quá khứ rồi, đều qua rồi.
Y bây giờ là Hy Thần.
Hy Thần – Hy vọng đến từ ánh sáng của Thần – Y không thuộc về chốn tâm tối đó nữa, kể từ ba tháng trước, Trịnh Giai thật sự đã giúp y một bước nhẹ tênh lột xác, bắt đầu lại tất cả rồi.
Cố Tử Kỳ cười đủ, đột ngột giận tím mặt đấm xuống nền sân thượng, khi nhấc tay lên để lại một vết máu rõ ràng.
- "Mẹ khiếp, Trịnh Giai, anh...anh..." – Cố Tử kỳ không ngừng dùng tay đấm liên tục xuống nền sân thượng, giống như cái tay đang chảy máu kia là của ai khác, giống như y bẩm sinh không biết đau.
Ba tháng ngốc ở chỗ này, đừng nói đường dây buông lậu, ngay cả bóng dáng một người khả nghi cũng không có, mỗi lần trao đổi Trịnh Giai đều nói hắn đang đi công tác nước ngoài, hoặc đã chạy về nhà tổ với Trịnh lão gia, nên giao lại trợ lý đảm đương nhiệm vụ thông tin với y.
Từng chút một làm quen với nụ cười hồn nhiên vô tư, những bỡ ngỡ đời thường chưa một lần chạm đến, tâm Cố Từ Kỳ tưởng như bị vị ngọt của thanh xuân hòa tan, song ...
Cố Tử Kỳ mới đầu còn rất thư thái, giống như một người ở tại nơi toàn CO2 ngộp tới hít thở khó khăn, bây giờ được bước vào một khu rừng vừa xinh đẹp, vừa trong veo, bầu không khí thoáng đãng đến mức mi có hít căng phổi cũng còn dư dả. Song, Cố Tử Kỳ không phải đồ ngốc, cuộc sống nhàn nhã quả thật đem lại cho y loại cảm giác hưởng thụ đến sinh ra quen thuộc và tiếc nuối, cũng không thể khiến óc phán đoán của y lu mờ.
Trong hai tuần vừa rồi, y đã ba lần đến tìm Lâm Hạo, yêu cầu hắn dẫn y đến gặp Trịnh Giai, nhưng tên kia lúc đầu ậm ừ cho qua, sau đó dứt khoát tránh mặt y, ngay cả giảng đường cũng không dám lên, vừa nhìn thấy bóng Cố Tử Kỳ liền đi đường vòng. Y dĩ nhiên không buông tha chuyện này, chạy tới công ty tìm Trịnh Giai thì bị bảo vệ chặn bên ngoài, dùng khả năng sát thủ đột nhập vào thì bị hệ thống bắt được, vật tới vật lui vẫn là ngay cả bóng lưng của Trịnh Giai còn không tìm ra, đừng nói tới gặp mặt. Mấy việc này vẫn không đủ hạ gục Cố Tử Kỳ, nghiêm trọng hơn nữa là y không liên lạc được với cả Tiếu Mặc và Dạ Nhiên. Mà khiến cho y triệt để nổi điên, là khi y hack vào kho dữ liệu quốc gia, cư nhiên chỉ có duy nhất một Hy Thần là công dân hợp pháp ,không tìm thấy thẻ căn cước của Cố Tử Kỳ, như là chưa từng tồn tại.
Bình luận