Chap 28: 28
Cố Tử Kỳ mắt còn chưa mở, bàn tay vô mục đích sờ soạng vị trí bên cạnh. Đầu óc y chưa thanh tỉnh nên không phân tích được gì nhiều, chỉ đơn giản nghĩ, chỗ đệm lún còn ấm, chứng tỏ Trịnh Giai chỉ vừa rời đi.
Y hơi cử động cơ thể, muốn mở mắt thức dậy, lập tức, từng múi cơ lên tiếng kháng nghị hàng động phóng túng tối qua. Cố Tử Kỳ than nhẹ một tiếng. Y cảm nhận đau nhức khắp người, nhất là thắt lưng, dở khóc dở cười tự hỏi " có phải là sắp gãy rồi không a".
Tay Cố Tử Kỳ ngừng sờ soạng lung tung trên nệm, đang muốn chuyển sang dụi mắt, giữa đường bị người bắt lấy, bàn tay với khớp xương rõ ràng, lòng bàn tay có lớp chai mang theo hơi ấm quen thuộc, ngoài Trịnh Giai ra thì ai.
Hắn từ trong phòng tắm bước ra, trên người còn mang theo hơi nước, nhìn thoáng qua Cố Tử Kỳ đang khẽ cử động trong chăn nệm. Trịnh Giai hơi nhíu mày, tiến đến nắm lấy tay y, dịu dàng kéo cả người ôm vào lòng, để y gối đầu lên bắp tay mình. Hắn biết, trong tâm cũng rất thõa mãn, rằng Cố Tử Kỳ chỉ khi có khí tức của hắn ở bên cạnh mới có thể buông lõng đề phòng, nhưng lúc này, Trịnh Giai ngược lại có chút bất đắc dĩ thở dài. Hắn muốn y nghỉ ngơi thêm nữa, không ngờ mình chỉ vừa rời đi, bản năng sát thủ của người kia đã rục rịch thức dậy.
Cố Tử Kỳ mỹ mãn cọ cọ trong lòng Trịnh Giai, hừ hừ rên khẽ như con thú nhỏ:
- Eo đau.
Trịnh Giai hôn lên trán y một cái, đáy mắt mang theo cưng chiều sủng nịch, động tác mềm nhẹ giúp y chuyển tư thế nằm sấp, vén mái tóc dài xả loạn của y sang bên, ngồi cạnh massage. Cố Tử Kỳ thoải mái nhắm mắt hưởng thụ, để hắn giúp y xoa nắn từ trên xuống dưới một lượt. Tay nghề Trịnh Giai rất tốt, thao tác không bao lâu, các cơ còn căng cứng của y đã thả lõng được, máu huyết lưu thông, da thịt đàn hồi, nhức mỏi giảm xuống rõ rệt.
Cố Tử Kỳ từ nhỏ đã trải qua rèn luyện cơ thể trường kỳ điều độ, nếu đem so với tiểu thụ bình thường, thì y hẳn phải dẻo dai rắn chắc gấp mấy chục lần chứ chẳng ít. Bởi vậy, Trịnh Giai chỉ massage chừng nửa tiếng, y đã hồi phục gần như hoàn toàn rồi. Bất quá, cơ thể vẫn còn lưu lại chút khó chịu, dù sao làm tình cũng khác với vận động thể thao đơn thuần rất nhiều.
Cố Tử Kỳ được massage thoải mái tới mức thả lõng toàn thân, lúc nãy thức giấc vẫn chưa tỉnh táo lắm, hiện giờ đã muốn ngủ tiếp. Trịnh Giai không sai biệt dừng lại động tác, đem người y lật ngửa lại, giúp y chỉnh gối đầu và tư thế nằm thoải mái, đắp chăn lên giữ ấm. Xong việc, hắn nhẹ tay nhẹ chân xuống giường, ra ngoài gọi Tiếu Mặc chuẩn bị đồ ăn sáng.
Thời điểm Trịnh Giai trở lại phòng ngủ, Cố Tử Kỳ đã thức dậy, gương mặt còn ngái ngủ, hai mắt phủ một tầng sương mông lung, đang ngồi dựa vào đầu giường. Hắn thật sự hết cách với người này rồi, chỉ cần bản thân rời đi, đối phương liền bật công tắc cảnh giác với xung quanh. Trịnh Giai tiến đến, ôn nhu xoa nhẹ đầu y, hỏi:
- Có đói không? Muốn ngủ tiếp hay ăn sáng.
Cố Tử Kỳ gật gật đầu, mở miệng mang theo giọng mũi đáp:
Bình luận