Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 25: 25

Thời điểm Trịnh Giai tỉnh dậy, hắn cảm thấy có chút chói vì ánh sáng khi vừa mở mắt ra. Trịnh Giai muốn nâng tay lên che lại phát hiện cả hai tay đều đeo cùm nối với dây xích. Tuy rằng bên dưới cùm tay không có lót đệm bông nhưng cả cùm và dây xích đều làm bằng hợp kim dạng nhẹ, không hề khiến hắn nhức mỏi. Trịnh Giai hiện tại đang nằm trên giường lớn êm ái trong một căn phòng thuần trắng, song song vị trí giường là cửa sổ rộng mở, từ đó nhìn ra có thể thấy được cảnh sắc mênh mông xanh thẳm của bầu trời và đại dương.

Hắn chống tay, nhích người ngồi dậy, khẽ cười, cố ý giật dây xích phát ra vài tiếng leng keng.

Tiếu Mặc lập tức chạy vào, nhìn thấy Trịnh Giai vẻ mặt điềm tĩnh nhàn nhã nằm trên giường liền phồng má:

- Anh nhỏ tiếng một chút, đại ca chỉ vừa nghỉ được một tí.

Trịnh Giai gật đầu, mở miệng hỏi, cổ họng vì nhiều giờ không thấm qua nước nên có chút khàn khàn:

- Đây là chỗ nào?

Tiếu Mặc vẻ mặt buồn bực đáp:

- Đây là đảo tư nhân của đại ca. Anh thì sướng rồi, ngủ một giấc, được đại ca ôm trong lòng, thức dậy là tới. Anh có biết bọn tôi tốn bao nhiêu công sức mới tránh thoát được người của Dạ Lang không? Phi, phi, một đám y hệt chó điên chạy khắp nơi tru tréo tìm tung tích của anh. Nếu không phải đại ca lợi hại, chỉ e là...

- Tiếu Mặc, ra ngoài.

Âm thanh Cố Tử Kỳ đột ngột cắt ngang, Tiếu Mặc kinh ngạc quay đầu lại, kêu lên:

- Đại ca, tại sao anh đi đường luôn không có tiếng động vậy.

Cố Tử Kỳ lười trả lời, chỉ lắc đầu, sau đó phất phất tay bảo nhóc ra ngoài.

Tiếu Mặc vâng lời làm theo, khi đi ra còn giúp hai người đóng lại cửa phòng.

Cố Tử Kỳ tiến đến bên giường, chủ động trèo vào nằm trong lòng Trịnh Giai.

Trịnh Giai tuy bị đeo xích nhưng dây rất dài, hắn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy y, giọng trầm pha lẫn chút khàn lên tiếng:

- Vất vả cho em rồi.

Cố Tử Kỳ ở trong lòng hắn cọ cọ nói:

- Anh có thể có chút ý thức tự giác của người bị bắt cóc được không vậy?

Trịnh Giai thấp giọng cười, đáp:

- Không được, anh còn muốn em mở khóa cùm tay cho mình.

Cố Tử Kỳ ngẩng đầu lườm hắn:

- Mơ đẹp nhỉ?

Trịnh Giai vuốt ve mái tóc đen huyền mềm mượt của y, giọng điệu cưng chiều:

- Mất từ 6- 8 tiếng đến đây phải không? Thả anh ra, em có ba ngày, không thả anh ra, cha anh chắc chắc không quá 4 tiếng nữa sẽ tìm đến chỗ này.

Cố Tử Kỳ ngồi thẳng người dậy, nheo mắt nguy hiểm nhìn hắn:

- Làm sao anh biết?

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...