Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 20: 20

8:00 sáng

Tầng 28, tổng công ty tập đoàn Tân Thế - tổ chức hoạt động làm ăn hợp pháp của băng đảng Dạ Lang – Trịnh Giai ngồi tại văn phòng của mình, không yên lòng xoay ghế ngồi.

Hàn Tịnh gõ cửa bên ngoài, gõ mấy tiếng cũng không thấy ai trả lời, biết rõ Trịnh Giai tại trong phòng nhưng đối phương không lên tiếng, anh cũng đành không bước vào. Bất quá, tìm vài lần đều như vậy, Hàn Tịnh liền kéo Hàn Dật ra đỡ đạn thay mình, anh dũng đẩy ra cửa phòng.

Trịnh Giai vẫn không có phản ứng, đang ngã người, xoay ghế về phía khung kính rộng lớn, tầm mắt hướng về khoảng không bầu trời bên ngoài.

Hàn Dật không được tự nhiên hắng giọng.

Tiếng động quá rõ ràng, Trịnh Giai nhìn sang, cũng không tức giận vì hai người đường đột xuất hiện, chỉ nhàn nhạt hỏi:

- Chuyện gì?

Hàn Tịnh bước tới đặt sấp văn kiện lên bàn, tiện tay thử độ ấm trên trán Trịnh Giai.

Trịnh Giai bất đắc dĩ đẩy ra cái tay của Hàn Tịnh đồng thời ngó lơ ánh mắt thắc mắc của Hàn Dật, nói:

- Tôi ổn.

Hàn Tịnh hiếm khi dịu dàng một lần:

- Nếu không khỏe thì trở về nghỉ ngơi đi, đừng ép mình quá.

Trịnh Giai lắc đầu:

- Thật sự ổn.

- Có phải là vì Cố Tử Kỳ không?

- Cậu cũng biết rồi à? – Trịnh Giai nghiên đầu nhìn Hàn Dật, hắn đã dặn dò tên kia không được để lộ vụ giăng bẫy Cố Tử Kỳ với Hàn Tịnh.

Hàn Dật dùng ánh mắt tỏ vẻ mình cái gì cũng không tiết lộ.

Hàn Tịnh lia mắt nhìn hai người, ghét bỏ nói:

- Cậu ầm ĩ vì người kia nhiều như vậy, trừ khi não tôi bị vô nước mới không nhận ra.

Trịnh Giai sờ sờ mũi lảng tránh:

- Đây là văn kiện gì vậy?

- Chính là bản điều tra về Ngụy gia. – Hàn Tịnh đáp.

Trịnh Giai gật đầu mở ra xem, đồng thời hỏi:

- Còn gì nữa không?

Lần này đến Hàn Dật lên tiếng:

- Lão đại, em muốn xin phép nghỉ cho mình cùng Hàn Tịnh.

Trịnh Giai lần nữa ngước mắt nhìn cả hai, lúc trông thấy vết thâm quầng đậm màu dưới mắt Hàn Tịnh thì hiểu rõ, gật đầu đáp:

- Được, cả hai vất vả rồi, cũng nên nghỉ ngơi vài ngày.

- Anh Trịnh... - Hàn Dật còn muốn lên tiếng, hắn đã phất tay cắt ngang.

- Yên tâm, chúng tôi sẽ sớm trở về, sẽ không để cậu mệt chết. – Hàn Tịnh nói rồi kéo Hàn Dật ra ngoài.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...