Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 18: 18

Cả người y ướt đẫm mồ hồi và tinh dịch, không khí tràn đầy mùi vị động dục của đàn ông, âm thanh dâm mỹ giống như vẫn còn đây, không ngừng quanh quẩn bên tai.

Cố Tử Kỳ tại trong thần trí không tỉnh táo, vào lúc nhạy cảm nhất, dâng lên loại cảm giác thật muốn người kia cứ ôm chặt mình mãi, dường như chính bản thân chỉ thiếu có như vậy, chỉ cầu có như vậy mà thôi.

Trịnh Giai là loại người luôn không muốn ủy khuất bản thân, hắn hiện tại muốn mượn tay Cố Tử Kỳ giải quyết, nhưng khi nghiên đầu nhìn gương mặt cậu, Trịnh Giai thay đổi ý định.

Hắn đỡ Cố Tử Kỳ nằm xuống, sau đó quay lưng vào nhà tắm nhỏ, chỉ chốc lát sau liền quay lại, trên tay cầm một thao nước ấm, ngồi xuống mép giường, từ trong cái hộp lấy ra khăn lông, động tác chu đáo giúp y lau sạch người.

Cố Tử Kỳ phóng thích xong liền cảm thấy cơ thể rã rời, ngày hôm nay có quá nhiều biến cố, y hiện tại chỉ muốn ngủ, nhưng còn chưa thiếp đi, thật rõ ràng biết được hành động của Trịnh Giai.

Lau xong người cho y, hắn dùng chìa khóa tháo ra cả còng tay và chân cho Cố Tử Kỳ. Y bởi vì hành động này của Trịnh Giai, mở mắt nhìn hắn.

Trịnh Giai hôn lên khóe mắt y, ôn nhu nói:

- Ngủ đi, anh giúp em mặc quần áo.

Cố Tử Kỳ nhắm mắt, nhưng cố giữ cho mình không ngủ, y không tin Trịnh Giai đơn giản như vậy liền buông tha mình, tháo ra còng tay và chân cho y. Hơn nữa, cái vật nóng rực cứng ngắt đang nổi bậc gồ lên trên đũng quần lót của hắn, nhắc Cố Tử Kỳ thật rõ ràng dục vọng người kia còn chưa được thõa mãn.

Trịnh Giai nâng đầu Cố Tử Kỳ dậy, tròng vào cho y chiếc áo thun ba lỗ, sau đó nhấc chân y, kéo quần lót lên.

Cố Tử Kỳ không thích mặc quần lót khi ngủ, y vặn vẹo hông phản đối.

Trịnh Giai lần nữa đem tay Cố Tử Kỳ áp lên hạ thân của mình, khàn khàn nói:

- Thế nào, muốn làm sao?

Cố Tử Kỳ lập tức đình chỉ động tác, ngoan ngoãn để hắn mặc quần trong, rồi quần ngoài vào.

Trịnh Giai vỗ mông y, lưu manh nói:

- Nếu như em chịu làm, liền không cần phải mặc quần khi ngủ. Thế nào?

Cố Tử Kỳ:

- ...

"Tại sao hắn vẫn chưa cút đi, rốt cuộc là buổi sáng hắn có cần đi làm hay không, mấy giờ rồi vẫn dây dưa ở đây. Thật phiền!" - y ở trong nội tâm ghét bỏ Trịnh Giai.

Trịnh Giai vẫn thật khó chịu, đem tay Cố Tử Kỳ đặt bên ngoài quần lót, giọng điệu ủy khuất:

- Anh khó chịu.

- Mau cút! - Cố Tử Kỳ gương mặt đỏ bừng mắng.

Trịnh Giai đứng dậy, bấm nút trên chìa khóa, ánh đèn từ màu trắng liền chuyển vàng nhạt, không gian tối đi mấy phần. Sau đó hắn tiến đến cửa lồng, khóa lại. Tiếp theo, Trịnh Giai vung tay lên, chìa khóa bay ra ngoài theo đường cong parabol, keng một tiếng triệt để không thấy đâu nữa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...