Chap 16: 16
Cùng với ánh sáng và tiếng giày nện trên nền đá âm thanh cộp cộp đặc biệt rõ ràng trong không gian lạnh lẽo, yên ắng của tầng hầm, người thanh niên xuất hiện, bên ngoài song sắt nhìn y. Nửa bên gương mặt hắn bị bóng tối che khuất, tại trong sáng tối giao hòa không nhìn ra biểu cảm, chỉ có đôi mắt nóng rực như ánh nhìn của loài sói không che dấu đang dán chặt trên người Cố Tử Kỳ thật rõ ràng.
" Mình là con mồi sao?" - y ngẩng đầu đối lại ánh mắt của Trịnh Giai.
Hắn thật im lặng chiêm ngưỡng tác phẩm trước mặt.
Người kia ở trong chiếc lồng giam vẫn không mất đi nét đẹp hay có vẻ chật vật, mái tóc xõa dài nổi bậc trên nền nệm trắng tinh, cùng hai màu trắng đen của thiết kế lồng giam, trở thành điểm nhấn hoàn thành tác phẩm nghệ thuật. Thiếu niên xinh đẹp tựa thiên thần lạc lối trong địa ngục, bị giam giữ không chỉ bởi xiềng xích mà còn bởi từng chùm hoa màu đen kỳ dị vừa giống như nằm yên lại vừa giống như đang nhảy múa, chính là bóng tối vô hạn không có giây phút nào buông tha cho y.
Gương mặt Cố Tử Kỳ bình thường vốn đã trắng, hiện tại vì bị thương, mất máu, càng trắng hơn. Thiên thần tại giữa những trói buột của bóng tối vẫn ngẩng cái cằm thon gọn đầy cao ngạo lên, sâu trong đôi mắt phượng của người kia không có sự khuất phục, chỉ có nét kiêu ngạo xinh đẹp khiến người ta không kiềm lòng được muốn đến chế phục y.
Trong mắt của Trịnh Giai tăng lên vài phần ám sắc.
Hắn mở cửa phòng giam, đến ngồi bên cạnh Cố Tử Kỳ, bàn tay đặt trên môi y. Cảm giác mềm mại của cánh môi người kia từ đầu ngón tay truyền đến, khiến Trịnh Giai có xúc động muốn hôn xuống.
Vì vậy, mặc kệ sự phản đối của Cố Tử Kỳ, hắn giữ chặt người y, hôn xuống, đầu tiên là ngậm lấy, sau đó cường ngạnh cạy mở khớp hàm của y, dùng đầu lưỡi bá đạo không buông tha từng ngóc ngách bên trong, thật tham lam cuốn lấy dây dưa cùng đầu lưỡi đối phương.
Tiếng leng keng chói tai của xích sắt không ngừng vang lên, thể hiện Cố Tử Kỳ đang cố hết sức chống lại sức nặng trên cổ tay và chân mà cật lực đẩy hắn ra.
Trịnh Giai buông y ra.
Cố Tử Kỳ há miệng thở dốc, đôi mắt sắc lạnh căm căm nhìn hắn.
Trịnh Giai không thể chịu được loại biểu cảm rét buốt này của y, trong lòng nhói lên như kim châm, vì vậy, đơn giản tháo ra cà vạt bịt mắt Cố Tử Kỳ.
Tay và chân đều bị cồng, ở trong hoàn cảnh bị người khống chế lại không thể nhìn thấy, Cố Tử Kỳ toàn thân lâm vào cảnh giác cao độ, không chỉ không bỏ cuộc, ngược lại đối Trịnh Giai càng phản kháng mạnh mẽ hơn.
Bất đắc dĩ, hắn bóp hàm buột y mở miệng, đổ vào đó một liều thuốc lỏng.
Cố Tử Kỳ sững lại một chút, giọng điệu không tin được hỏi:
- Là Tiếu Mặc ?
Loại thuốc này chính là do Cố Tử Kỳ điều chế đưa cho Tiếu Mặc - cộng sự trong màn bay ngoài cửa sổ cao tầng lúc sáng của y - đề phòng người kia bị Trịnh Giai bắt được. Loại thuốc này ngoài uống ở dạng lỏng, còn có thể dùng xông hơi, bất kỳ hình thức nào cũng sẽ phát huy tác dụng rất nhanh, khiến người bị trúng phải tay chân đều không có lực cử động, cho dù là sát thủ hay vệ sĩ được huấn luyện phòng chống các loại độc cũng không ngoại lệ.
Bình luận