Chap 14: 14
Tại thời điểm đó, y đã suy nghĩ, tự hỏi Trịnh Giai thật sự dành cho y sự ngoại lệ, vì để tâm cảm nhận và suy nghĩ của y, nên tôn trọng lựa chọn rời đi hay tình nguyện ở bên cạnh hắn của y. Nhưng khiến Cố Tử Kỳ thất vọng rồi, Trịnh Giai ngay từ đầu không có dự định cho y cơ hội cự tuyệt, hắn chỉ là dựa trên tính cách cùng tâm lý, tiến hành thủ đoạn để từng bước từng bước thu được y vào tay mà thôi.
Trịnh Giai nhìn vẻ mặt y, ân cần hỏi thăm:
- Có thể cùng anh ăn cơm trưa rồi mới rời đi được không?
Cố Tử Kỳ đoán hắn muốn giải thích về hành động khi đó, cùng lệnh truy tìm gắt gao y trong sáng lẫn ngoài tối. Y có chút suy nghĩ, cuối cùng gật đầu đồng ý.
Trịnh Giai vẻ mặt hòa nhã hỏi tiếp:
- Vậy bây giờ em muốn đi xem đồng nghiệp kia của mình hay là đến nhà hàng dùng cơm luôn?
Cố Tử Kỳ không kiềm được kinh ngạc nhìn hắn:
- Anh biết?
Trịnh Giai gật đầu đáp:
- Người kia diễn rất giống em, tuy là nhờ vào hóa trang, nhưng anh khẳng định mặt thật của cậu ta có tới năm phần tương tự em.
Cố Tử Kỳ vẻ mặt tràn đầy phòng bị lên tiếng:
- Anh muốn làm gì?
Trịnh Giai không đáp, chỉ đứng lên, gọi y:
- Đi ăn cơm thôi.
Sân thượng, nhà hàng Zyra.
Trịnh Giai cùng Cố Tử Kỳ ngồi song song nhau, ở giữa là bàn gỗ dọn sẵn thức ăn, trước mặt họ là một cái hồ được thiết kế kết hợp với tranh tường và thác nước nhỏ, sang trọng, đẳng cấp lại không ngộp ngạt, gò bó.
Trịnh Giai vẻ mặt hoài niệm nói:
- Zyra chính là nơi đầu tiên anh gặp lại em nhỉ?
Cố Tử Kỳ nhớ lại, ngoại trừ lúc vừa mới gặp mặt, y thành công vượt trội hơn Trịnh Giai dựa trên yếu tố bất ngờ, còn lại mỗi lần đối mặt đều bị hắn nhanh chóng nắm bắt được rồi lật bàn, càng đấu càng kém nhiều.
Y có chút ủ rũ suy sụp bả vai gật đầu, nhắc lại vấn đề dang dở lúc nãy:
- Trịnh Giai, người kia, anh định xử lý thế nào?
Trịnh Giai vẻ mặt không quan tâm đáp:
- Đối phương rất quan trọng với em sao?
Cố Tử Kỳ nhàn nhạt lắc đầu, rồi lên tiếng:
- Chỉ là nghĩ, làm sát thủ, không bị thủ tiêu vì kẻ thù, vì tổ chức do nhiệm vụ thất bại, mà ... vì kiểu lý do hiện tại, hình như rất mất mặt và uổng phí.
Trịnh Giai không cho là đúng, lắc đầu, tràn đầy tự tin nói:
- Hắn thua trong tay Trịnh thiếu này là điều đương nhiên dễ hiểu, không có gì mất mặt cả. Ngược lại hắn qua được cửa của anh, mới là thứ khiến cho những tổ chức không ngừng nổ lực triệt hạ anh bị tức đến đội mồ sống dậy, kia nếu trở thành sự thật, thì quá oan uổng cho họ rồi.
Bình luận