Chap 12: 12
Trịnh Giai không yên lòng ngồi trong phòng kín, thông qua màn hình 3D thể lớn sống động quan sát gương mặt Cố Tử Kỳ ở phòng ăn, bất động thanh sắc nhíu mày.
Là một sát thủ, Cố Tử Kỳ tự nhiên cảm nhận được camera giám sát trong phòng, bất quá tòa nhà căn cứ này không có camera trên góc tường cộng thêm camera mini tỉ mỉ giám sát mới là chuyện lạ, cho nên y không hề hay biết hành động của Trịnh Giai.
Sau khi dùng xong bữa ăn, không có bất kỳ ai muốn đi lại quản lý hay giám sát y, Cố Tử Kỳ có chút mơ hồ không rõ. Trịnh Giai thật sự không sợ y chạy mất sao? Cố Tử Kỳ ngẫm nghĩ một chút, quyết định đi ra sân trước của tòa nhà, vẫn không ai tiến lên ngăn cản y. Lấy khả năng của y, cho dù phái một đám vệ sĩ tò tò theo đuôi cũng chưa chắc giữ được, đừng nói chi hiện giờ chỉ có bảo vệ thông thường ngồi trực trước cổng. Cố Tử Kỳ tiếp tục cố ý đi ra khỏi tòa nhà, đến một quán cafe gần đó, chọn góc hẻo lánh cẩn thận quan sát. Vẫn không có người đi theo, đây hoàn toàn là cho y tự do. Thật không giống phong cách của Trịnh Giai.
Cố Tử Kỳ trầm lắng nhấp ngụm cafe, hương thơm và vị đắng hòa lẫn trong cổ họng, khiến y không tự chủ nhớ lại cảm giác nằm trong lòng ngực của Trịnh Giai. Đối phương, cũng giống như cafe, trên người lưu đầy ám sắc và vị đắng, biết rõ không phải trái ngon quả ngọt, lại khiến người nhịn không được bị nghiện.
Cố Tử Kỳ bất chợt nhớ lại vẻ mặt muốn nói lại thôi cùng ánh mắt lưu luyến của Trịnh Giai.
Cả người y phút chốc sựng lại... đây là... đại khái là cho y chọn lựa rời đi hay ở lại sao? Lựa chọn tôn trọng câu trả lời đồng ý hay từ chối của y?
Cố Tử Kỳ nhấp một ngụm cafe, chậm rãi cảm nhận vị đắng và hương thơm theo khoang miệng khuyếch tán, rũ mi suy nghĩ.
Ở trong hắc đạo không có cái gì gọi là đạo đức, khoan dung , nhân nhượng, nhường nhịn... chỉ có luật của thế giới ngầm và tranh đấu, chính là cuộc sống muốn cái gì thì dựa vào thực lực bản thân cướp lấy, không quan tâm đúng sai hay cảm nhận kẻ khác. Mà Trịnh Giai, sinh ra là thái tử hắc đạo, được bồi dưỡng từ nhỏ, so với kẻ khác tác phong của hắn càng quyết liệt, dứt khoát, cường đạo hơn nữa. Từ nhỏ, Cố Tử Kỳ bồi bên cạnh Trịnh Giai lớn lên, tự nhiên hiểu rõ không có thứ gì hắn muốn mà không được, song, lão gia tử không hề cho hắn cái gì, chính là hắn dưới sự huấn luyện một đường cướp bóc thu về, chưa bao giờ quan tâm cảm nhận của bất cứ ai, chưa bao giờ kiên kị thủ đoạn gì.
Nhưng... Trịnh Giai... anh hiện tại là ...
Rốt cuộc là vì anh đã nắm bắt được loại nguời của tôi, dựa theo điểm yếu và tâm lý đánh vào, dùng thủ đoạn nước ấm nấu ếch, lạt mềm buột chặt chậm rãi khống chế tôi, chậm rãi trói chặt tôi đến lúc không cách nào thoát được...
Hay là... anh đang ngoại lệ quan tâm cảm nhận của tôi, vì nghĩ cho tôi mà để tôi tự lựa chọn giữa rời đi và ở lại ?
Lại đột nhiên nhớ tới nụ hôn ép buộc buổi sáng. Cố Tử Kỳ không tự chủ dùng ngón tay chạm nhẹ lên môi. Chỉ là một nụ hôn, nhưng thật rõ ràng, hắn vẫn luôn như vậy, dễ dàng khiến y không thể phản kháng, chỉ đành buông tay để mặc hắn cường bạo.
Bình luận