Chap 20: Ngoại truyện
"Aaa.. Cảm giác thoải mái thật đấy.." - Tôi tận thưởng cái cảm giác êm ái dễ chịu này, cảm giác giống như được ôm ấp bởi một tấm chăn lông cực lớn vậy.
Tiếng gió biển rít nhẹ bên tai tôi, mắt tôi nhắm nghiền tận hưởng hương vị của nó. Ôi cái mùi biển này, tôi đã ngửi nó 18 năm rồi mà chẳng thấy chán. Mắt tôi từ từ mở ra, những ánh sáng êm dịu của cái nắng chiều xẹt qua gương mặt của mẹ tôi. Bà đang ngồi gọt vỏ trái cây bên cạnh giường tôi, gương mặt bà hiền dịu, mép môi khẽ mỉm khi gọt. Tôi cất tiếng gọi bà nhưng giọng tôi cứ như bị lấy mất, dù tôi có cố gắng như thế nào tiếng nói của tôi cũng chẳng thể chạm tới được bà.
"MẸ ƠI!! MẸEEEEE! CON Ở ĐÂY, MẸ TRẢ LỜI CON ĐI" - Tôi gào lên
Bỗng tôi rơi xuống, cảm giảm ấm êm trên chiếc giường biến mất. Tôi rơi xuống không ngừng, không gian xung quanh dần tan biến. Tôi cố với tay tới mẹ tôi, nhưng chẳng thể.
"MẸ ƠIIIIIIII! Đừng mà, tôi chưa muốn rời đi mà!" - Tôi tuyệt vọng nhìn bà đang xa dần khỏi tay tôi.
Tôi rơi xuống một khoảng không màu trắng xóa, kì thay dẫu rơi rất lâu nhưng khi chạm đất lại không có chút cảm giác nào cả, cảm giác giống như một sợi lông rơi xuống mặt bàn vậy.
Tôi đứng dậy nhìn xung quanh, tất cả đều màu trắng. Không gian giống như rộng vô tận vậy, tôi hét lên vô số lần nhưng chẳng có một âm vang nào trở lại.
"Đây là đâu vậy chứ..."
Tôi cố gắng nhớ lại những gì đã xảy ra, trước khi rơi xuống đây tôi đã làm gì nhỉ? Đúng rồi, tôi đã được đưa vào phòng phẩu thuật. Tôi nhớ lúc đó 2 thằng Long và Linh đã khóc hết nước mắt khi nhìn tôi được đẩy vào bên trong, nghĩ đến đây tôi bật cười.
Tôi ngước nhìn lên khoảng không gian màu trắng kia, có vẻ tôi đã chết rồi nhỉ? Thì ra đây là nơi mà người ta sẽ đến khi họ qua đời sao?
"Không phải đâu bé con" - Tiếng nói của một người phụ nữ già vang lên sau lưng.
Tôi giật mình quay đầu lại, 2 hàng nước mắt tôi tự động chảy xuống khi nhìn thấy bà. Người phụ nữ mặt một bộ áo trắng tinh, cả người như phát sáng, gương mặt bà hiền hòa mỉm cười nhìn tôi. Tôi chạy như bay đến ôm bà, tôi khóc lên từng nấc trong vòng tay ấy.
"Tội nghiệp cháu tôi, còn trẻ vậy mà." - Bà vừa xoa đầu tôi vừa dịu dàng nói.
"Ngoại ơi-hức.. hức, Con nhớ Ngoại nhiều lắm." - Tôi nghẹn ngào cất tiếng.
Bà chẳng nói gì chỉ khẽ ôm tôi chặt hơn, hôn thắm thiết lên mái tóc của tôi. Bà vuốt ve đôi gò má đỏ ửng của tôi, khẽ lau đi những giọt nước mắt trên đó.
"Cũng năm năm rồi con nhỉ? Ta nhớ con quá chời luôn" - Bà cười khẽ véo má tôi.
"Hức-ức C-Con cũng nhớ Ngoại nữa! Sao Ngoại lại bỏ con một mình vậy ngoại" - Tôi áp má mình vào bàn tay nhăn nheo của bà, lúc này tôi giống như trở lại lúc nhỏ, nhỏng nhẻo trong vòng tay của Ngoại.
Tôi cùng ngoại dạo bước trên con đường trắng xóa, tay tôi nắm chặt tay bà. Thật giống với những ngày còn nhỏ, tôi ngước nhìn dung mạo của bà. Tôi vẫn nhớ như in cái ngày mà tôi gặp ngoại lần cuối, gương mặt của bà hốc hác, đôi gò má hút sâu vào bên trong, đôi mắt vẫn đục gần như mù lòa, ấy vậy mà giờ đây trong bà thật thanh tao làm sao, dáng vẻ sáng ngời như tranh vẽ.
Bình luận