Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 19: 19

"Giấc mơ nào cũng phải tan, ước vọng nào rồi cũng sẽ vỡ! Chỉ có tình yêu là trường tồn với thời gian!"

Long đứng lặng lẽ bên bờ biển nhìn từng ngọn sóng đánh dạt vào, cơn gió khiến anh cảm thấy thật bình yên. Anh ngồi xuống bãi cát mịn mỉm cười nhìn mặt trời đang dần lặng xuống mặt biển xa, Linh từ đằng sau đi đến cũng ngồi xuống cạnh anh. Cậu ta cũng im lặng mà ngắm nhìn mặt biển vàng với anh, cả hai đều im lặng chiêm ngưỡng vẻ đẹp của biển khơi. 

"Đẹp nhỉ?" - Long nói.

"Ừ!" - Linh đáp.

"Ừ..." - Chợt giọng của Long có chút nghẹn.

Linh ngồi cạnh cũng cố nhịn mà im lặng, Long thì chẳng kiềm được nữa mà để những giọt nước mắt rơi xuống.

"Đ-Đã 100 ngày rồi nhỉ? Em ấy đi 100 ngày rồi!" - Long nói với giọng nghẹn ngào.

"Ừm.. 100 ngày rồi!" - Linh cũng dần sụt sùi theo.

"Tao nhớ em ấy!" - Long không kiềm được mà bật khóc nức nở.

Linh ngồi cạnh nước mắt cũng lăn dòng theo, thì ra Kha đã chết rồi. Ca phẫu thuật đã thất bại, mọi người đều chết lặng khi nghe bác sĩ nói. Mẹ của Kha đã khóc đến cạn cả nước mắt, hai mắt bà sưng vù đến nổi không nhìn thấy gì. Nếu hai người bọn cậu không an ủi bà từng đêm, có lẽ bà đã mất đi thị lực vì đau lòng. Ngày mà Long với Linh nghe được tin dữ, trái tim của bọn họ cũng đã chết ngay lúc đó. Chẳng còn đều gì ý nghĩa với họ trên đời này nữa, Kha đã đi rồi chẳng còn gì nữa. Ngày hôm đó không chỉ có một trái tim ngừng đập. 

"Chúng ta quay trở về thôi.. còn phải thắp nhang cho em ấy nữa!" - Long nói với Linh, người vẫn đang rơi nước mắt nhìn mặt biển.

"Mày đi trước đi! Tao muốn ở lại một lát nữa!" - Linh đáp.

"Ừ vậy tao đi trước!" 

Quay trở về căn nhà đầy mùi nhang khói của Kha, thực sự Long sợ phải đi đến nơi này. Lòng cậu đau như cắt mỗi khi nhìn thấy tấm ảnh trên chiếc bàn thờ kia, cậu sợ lắm! Cậu sợ mình không chịu đựng nổi khi nhìn thấy nó. Mẹ của Kha từ một người phụ nữ ôn hòa, vui vẻ với mọi người bây giờ giống như một cái xác không hồn vậy, bà chẳng thiết tha mà ăn uống gì cả. Mỗi ngày chỉ lặng lẽ quỳ dưới bàn thờ mắng Kha, bà mắng cậu là người ác độc, là đồ mất dạy, là thằng con bất hiếu khi để kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh. Từng câu chửi câu mắng túa ra từ miệng bà một cách cay độc, nhưng họ hàng xung quanh ai nghe cũng đều không chịu được. Họ biết bà không hề thực sự muốn mắng cậu một cách như vậy, từng câu từng chữ trong mỗi tiếng nói của bà đều làm người khác đau lòng. Sau một hồi lâu khi không mắng nổi nữa, nước mắt bà mới ứa ra, bà lại khóc lại đau lòng nhìn di ảnh của Kha. 

Long đi đến ôm chầm lấy bà ấy, cậu cũng không kiềm được mà khóc theo bà. Thực sự mọi chuyện diễn ra quá nhanh, căn bệnh của Kha, cả cái chết của cậu. 

Ngày mà Kha được đưa vào phòng phẫu thuật cậu vẫn nở một nụ cười với Long, cậu nói rồi sẽ không sao đâu vì cậu sẽ kiên cường chống lại nó. Vậy mà tại sao chứ? Tại sao cậu lại bỏ cuộc! Bỏ lại một Long và Linh đang đau khổ từng ngày như thế này. Long ôm chặt lấy mẹ của Kha dịu dàng nói với bà.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...