Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 13: 13

Trước khi lên máy bay Adam quay lại ôm tôi thật chặt

 / Tôi sẽ nhớ cậu lắm đấy / 

/ Biết rồi, sắp trễ rồi kìa / 

/ Nhớ call tôi khi rãnh nhá /

 / Tạm biệt /

 Linh ôm choàng lấy tôi

 " Đi ăn hông ? " 

" Oke.. mà sao không thấy thằng Long đâu "

 " Không biết nữa, hôm qua lúc nó về nhìn nó hơi lạ. Ông với nó cãi nhau gì à "

 " Không.. " 

Tuy có chút thắc mắc nhưng tôi cũng thôi không nghĩ đến nữa vì kiểu gì ngày mai nó chả lòi mặt chuột ra nhưng... tôi đã sai từ ngày hôm đấy tôi không gặp nó nữa. 

Nó cũng không còn đi học, tôi đã hỏi giáo viên nhưng câu trả lời chỉ có là gia đình đã rút hồ sơ. Đứng trước cửa nhà nó, tôi gõ cửa. 1 cái rồi 2 cái tự lúc nào những ngón tay tôi đã gướm máu, những không có ai đáp lại cả giống như gia đình nó đã biến mất vậy, như vốn chưa từng tồn tại.

 Chợt tôi nhớ đến tối hôm đấy, những lời tỏ tình ấy vẫn đang ám ảnh tâm trí tôi. Thâm tâm tôi rối bời, bỗng tôi nghe tiếng của một cụ ông đang ngồi uống nước gần đấy gọi. Ông vẫy tay gọi tôi lại

 "Con kiếm ai chỗ đó vậy ?"

 " Con tìm bạn con "

 " Nhà đó mấy hôm trước dọn đi cả rồi, bạn con không nói gì à ?"

 " Dạ không...ạ "

 Ông châm điếu thuốc lá rồi rít dài 1 hơi

 " Cháu đừng lo rồi cũng sẽ gặp lại thôi "

 " Dạ cháu cám ơn " 

Tôi chào tạm biệt ông rồi đi về. Tôi mở điện thoại những dòng tin nhắn tôi gởi đi vẫn chưa seen, sao tự dưng tôi lại đau lòng nhỉ. Cảm giác kì lạ này vừa giống bị bỏ rơi vừa giống bị phản bội, nước mắt tôi tự rơi, sao tôi lại khóc nhỉ chính tôi từ chối nó cơ mà ? Đồng hồ đã điểm 0h hơn tôi lại mở điện thoại lên, nhấn vào hình nó trên danh bạ. Ngón tay tôi rê vào nút gọi, tiếng tun tút vang lên. Tôi đã gọi nó rất nhiều lầ rồi nhưng nó chỉ là khoảng không vô tận, không có ai nhấc máy bên đầu bên kia. Tôi vứt máy sang một bên lặng lẽ hi vọng sẽ có người bắt máy, và thực sự đã có người bắt máy. 

 [ Alo LONG! LONG! Alo ] 

 Không có ai trả lời cả, chỉ là một khoảng im lặng

 [ Mày ở đấy phải không ? Trả lời tao đi ] 

 [ Tại sao mày đi mà không nói gì cả vậy? Tại sao mày không trả lời tin nhắn tao? Tại sao tao gọi mày không bắt máy ? Tại sao mày... không trả lời tao..]

 Tôi nói ra hết tất cả những gì trong lòng, rồi tôi khóc nhưng vẫn chỉ là khoảng không gian im lặng đáng sợ. Và rồi bên kia đã cúp máy, tôi không khóc được nữa rồi. Tôi cười nước mắt vẫn cứ trào ra nhưng tôi đã không khóc được nữa rồi. Tôi nhận ra đây là cảm giác của Long khi bị tôi hắt hủi. 

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...