Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 8: Dục vọng và hình phạt ( D-3 )

Đêm buông xuống, đảo hoang chìm trong ánh trăng bàng bạc, tiếng sóng biển rì rào hòa lẫn với những rung động mãnh liệt giữa các chàng trai. Những khoảnh khắc thân mật, ghen tuông, và dục vọng bùng nổ, dẫn cả nhóm đến một hình phạt bất ngờ, đầy kích thích và cám dỗ.

Sau buổi bình chọn, Trí, lòng vẫn lấn cấn vì sự lạnh nhạt của Việt suốt cả ngày, quyết định chạy qua lều của cậu. Việt đang nằm một mình, mặc độc chiếc sịp đỏ, tóc ướt sau khi tắm, ánh mắt tập trung vào cuốn sách trên tay. Khi nghe tiếng bước chân, Việt ngẩng lên, và khác hẳn với vẻ lạnh lùng ban ngày, cậu nở nụ cười tươi rói khi thấy Trí:

"Trí, qua chơi hả? Tưởng cậu ngủ rồi."

Nụ cười ấm áp của Việt làm Trí xao xuyến, tim đập thình thịch, quên mất cả sự khó chịu ban nãy. Cậu ngồi xuống cạnh Việt, hít một hơi sâu, quyết định nói thẳng:

"Việt... hôm nay cậu lạ lắm. Tui thấy cậu quan tâm Nghĩa nhiều hơn, tui... tui khó chịu lắm."

Việt đặt sách xuống, ánh mắt nhìn sâu vào Trí, giọng trầm nhưng dịu dàng:

"Trí, tui không muốn quá thân thiết trước mặt mọi người. Ở đảo Thiên Đường, mình... thân lắm rồi, đúng không? Tui sợ mọi người biết, nên giữ khoảng cách chút thôi."

Lời giải thích của Việt như một liều thuốc thao túng tâm lý. Trí, dù biết có gì đó không ổn, vẫn cảm thấy lòng nhẹ nhõm, nụ cười rạng rỡ trở lại. Cậu gật nhẹ, đang tủm tỉm thì bất ngờ Việt chồm lên, đặt một nụ hôn nhanh lên môi Trí. Trí sững sờ, mặt đỏ rực, tim đập loạn nhịp, chỉ biết lắp bắp:

"Việt... cậu..."

Việt nhếch môi, ánh mắt lấp lánh:

"Cậu dễ thương khi đỏ mặt thế này."

Trong khi đó, Nghĩa nằm một mình trong lều, cảm thấy chán nản. Cậu định qua lều Việt để trò chuyện, nhưng khi đến gần, thấy đôi dép của Trí trước cửa, Nghĩa ngập ngừng rồi quay đi. Cậu bước ra khu nhà ăn, lấy một chai nước lạnh, ngồi trên ghế mây, hóng gió biển, ánh mắt xa xăm.

Nhật, đang đi dạo, thấy Nghĩa ngồi một mình, liền bước đến, giọng trầm ấm:

"Nghĩa, ngồi đây một mình hả? Tâm trạng sao mà trầm tư thế?"

Nghĩa giật mình, cười ngại ngùng:

"Dạ, tui... tui chỉ ra hóng gió thôi. Anh ngồi đi!"

Cả hai trò chuyện về những chuyện trên đảo, không khí dần thoải mái hơn. Nhật nhìn Nghĩa, ánh mắt dịu dàng, bất ngờ hỏi:

"Nghĩa, nếu được đến đảo Thiên Đường lần nữa, em có muốn đi với anh không?"

Nghĩa sững sờ, mặt đỏ lên, cười sượng, không biết trả lời thế nào. Cậu cúi đầu, lặng lẽ nhấp ngụm nước. Nhật nhận ra sự lúng túng của Nghĩa, cười nhẹ, cho qua:

"Thôi, anh đùa chút. Ngồi đây với em cũng vui rồi."

Nghĩa gật nhẹ, lòng thoáng chút áy náy, nhưng ánh mắt cậu vẫn lấp lánh khi nghĩ về Việt.

Quay lại lều của Việt, Trí vẫn rạo rực sau nụ hôn bất ngờ. Nhìn Việt nằm đó, tóc ướt bết vào trán, cơ thể săn chắc trong chiếc sịp đỏ, ánh mắt đầy mê hoặc, Trí không kìm được. Cậu lao lên, hôn Việt quyết liệt, môi cậu tìm kiếm môi Việt trong cơn khát khao mãnh liệt. Việt bất ngờ, nhưng nhanh chóng đáp lại, tay kéo Trí sát vào, lưỡi quấn lấy nhau trong nụ hôn ướt át.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...