Chap 7: Cưỡng ép ( D-3 )
Mặt trời lặn, phủ lên đảo hoang một màu cam rực rỡ. Đêm đến, không khí giữa các chàng trai trở nên phức tạp hơn, với những cảm xúc đan xen và những khoảnh khắc đầy kịch tính ở cả đảo hoang lẫn đảo Thiên Đường.
Tại đảo hoang, Nhật, Nghĩa, Việt, và Trí cùng nhau chuẩn bị bữa tối trong chòi lớn. Menu đơn giản nhưng ấm cúng: cơm trắng, cá nướng, và canh rau rừng. Mọi người phân công nhau, Nhật lo nướng cá, Nghĩa nấu canh, Việt nhóm lửa, còn Trí chuẩn bị bát đĩa.
Trong lúc nấu, Việt đặc biệt quan tâm đến Nghĩa. Khi Nghĩa loay hoay thái rau, Việt bước đến, nhẹ nhàng cầm tay cậu, hướng dẫn cách cắt đều hơn:
"Nghĩa, cầm dao thế này, cẩn thận không đứt tay."
Nghĩa đỏ mặt, tim đập thình thịch, lí nhí:
"Cảm... cảm ơn Việt."
Cậu cảm thấy một niềm vui khó tả lan tỏa trong lòng, ánh mắt lấp lánh khi nhìn Việt. Việt nhếch môi, ánh mắt chăm chú, như thể chỉ có Nghĩa trong tầm mắt.
Trí, đứng gần đó, nhận ra sự quan tâm của Việt dành cho Nghĩa. Cậu cảm thấy tức tối, lòng như thắt lại. *Sao Việt lại như vậy? Ở đảo Thiên Đường rõ ràng cậu ấy...*, Trí nghĩ thầm, tay siết chặt bát đĩa, ánh mắt lấp lánh sự hờn dỗi. Cậu cố giữ nụ cười, nhưng giọng nói pha chút gay gắt khi hỏi Việt:
"Việt, lửa ổn chưa? Tui cần lấy than nướng rau đây!"
Việt gật nhẹ, ánh mắt lướt qua Trí, thoáng chút khó hiểu:
"Ổn rồi, cậu cứ lấy."
Nhật, đang nướng cá, lặng lẽ quan sát Nghĩa. Anh thấy cậu cười rạng rỡ với Việt, lòng thoáng chút chạnh lòng. Nhật tự nhủ phải cố gắng kéo Nghĩa về phía mình, nhưng anh vẫn giữ vẻ bình thản, tập trung vào bếp lửa, thi thoảng hỏi Nghĩa:
"Nghĩa, canh được chưa? Muốn tui nêm thêm gì không?"
Nghĩa cười, giọng nhẹ nhàng:
"Dạ, ổn rồi Nhật. Cảm ơn anh!"
Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ bề ngoài, nhưng bên trong là những cảm xúc rối bời. Trí ngồi đối diện Việt, cố ý kể chuyện hài để thu hút sự chú ý, nhưng ánh mắt Việt vẫn hay lướt qua Nghĩa. Nhật ăn chậm rãi, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy quyết tâm khi nhìn Nghĩa, trong khi Nghĩa đỏ mặt mỗi khi Việt gắp thức ăn cho cậu.
Sau bữa tối, cả nhóm tắm rửa, nằm nghỉ ngơi trên nệm trong lều, không khí yên bình nhưng đầy suy tư. Bất ngờ, loa thông báo vang lên:
"Các chàng trai, hãy đến khu vực bình chọn ngay bây giờ! Mỗi người viết tên một người mà bạn đang để ý nhất lên phiếu và bỏ vào thùng. Kết quả sẽ được giữ bí mật. Bắt đầu nào!"
Cả nhóm bước ra khu vực trung tâm, nơi đặt một thùng phiếu nhỏ. Mỗi người cầm bút, ánh mắt lấp lánh những cảm xúc không nói thành lời.
Trí viết tên Việt, tay cậu run nhẹ, lòng vẫn còn chút hờn dỗi nhưng không thể phủ nhận cảm xúc dành cho anh chàng lạnh lùng.
Nghĩa cũng viết tên Việt, mặt đỏ bừng, tim đập nhanh khi nghĩ về những khoảnh khắc Việt quan tâm cậu hôm nay.
Nhật viết tên Nghĩa, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy quyết tâm, mong muốn kéo cậu gần hơn.
Bình luận