Chap 5: Bí mật của phòng khách sạn ( D-2 )
Ngày thứ hai trên đảo trôi qua với những cảm xúc mãnh liệt. Trên đảo Thiên Đường, Nhật và Nghĩa bắt đầu hành trình hẹn hò của mình, trong khi Tuấn và Huy ở lại đảo hoang đối mặt với những khoảnh khắc tĩnh lặng nhưng đầy khao khát.
Trực thăng hạ cánh xuống đảo Thiên Đường, Nhật và Nghĩa bước ra với tâm trạng vừa háo hức vừa hồi hộp. Nhật, trong chiếc áo polo đen và quần tây xám, toát lên vẻ nam tính điềm tĩnh. Nghĩa, mặc áo thun trắng và jeans xanh nhạt, trông rụt rè nhưng dễ thương, ánh mắt lấp lánh khi nhìn khung cảnh xa hoa xung quanh.
Họ được dẫn đến một tiệm trà chiều nằm giữa trung tâm đảo, với không gian ấm cúng, bàn ghế gỗ nhỏ nhắn, và một tủ kính trưng bày đủ loại bánh ngọt lấp lánh. Khi bước vào, mắt Nghĩa sáng rực trước những chiếc bánh mousse, tart trái cây, và bánh kem phủ socola. Nhật nhận ra sự phấn khích của cậu, mỉm cười nhẹ:
"Nghĩa, chọn cái nào cậu thích đi. Tui mời."
Nghĩa lúng túng, chỉ tay vào một chiếc bánh mousse dâu tây đỏ mọng:
"Cái này... nhìn ngon quá. Nhưng Nhật chọn gì đi, tui ngại chọn một mình."
Nhật lắc đầu, giọng trầm ấm:
"Cậu chọn là được. Tui ăn gì cũng ổn."
Họ ngồi xuống một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nhìn ra khu vườn hoa rực rỡ. Nghĩa vẫn rụt rè, ánh mắt lướt quanh, không biết bắt đầu câu chuyện thế nào. Nhật nhận ra, chủ động nói trước, giọng nhẹ nhàng:
"Nghĩa, cậu hay làm gì lúc rảnh? Tui thì thích tập gym, nhưng thỉnh thoảng cũng đi biển cho thư giãn."
Nghĩa mỉm cười, bớt căng thẳng hơn:
"Tui... tui thích nấu ăn. Mở cửa hàng đồ Hàn cũng vì tui mê mấy món đó."
Nhật gật đầu, ánh mắt chăm chú:
"Nghe thú vị đấy. Lần sau phải thử món cậu nấu rồi."
Cuộc trò chuyện dần trở nên tự nhiên hơn, Nhật kể về những ngày làm PT, thi thoảng chêm vào vài câu hài hước để Nghĩa thoải mái. Khi nhân viên mang bánh mousse ra, Nghĩa reo lên, mắt sáng lấp lánh:
"Wow, đẹp quá! Nhật không ăn thử sao?"
Nhật lắc đầu, cười nhẹ:
"Tui không thích đồ ngọt lắm."
Nghĩa phồng má, múc một miếng bánh nhỏ, rụt rè đưa thìa về phía Nhật:
"Thử một miếng đi... ngon lắm, tui hứa!"
Nhật nhìn Nghĩa, ánh mắt thoáng chút bất ngờ. Anh vốn không thích bánh ngọt, nhưng trước sự chân thành của Nghĩa, anh cúi xuống, ăn miếng bánh từ thìa cậu đút. Hương vị dâu tây ngọt ngào lan tỏa, nhưng điều làm Nhật chú ý hơn là nụ cười rạng rỡ của Nghĩa.
"Ngon không?" – Nghĩa hỏi, giọng hào hứng.
"Ừ... ngon hơn tui nghĩ." – Nhật đáp, ánh mắt dịu dàng, không rời khỏi Nghĩa.
Sau buổi trà chiều, Nhật và Nghĩa đến một nhà hàng hải sản nằm ngay sát bãi biển, với những chiếc bàn gỗ được trang trí bằng nến và hoa. Thực đơn đầy ắp tôm hùm, cua biển, và sò điệp nướng phô mai. Nhật để Nghĩa chọn món, và cậu hào hứng gọi một đĩa tôm hùm và cua hấp.
Bình luận