Chap 2: Sinh hoạt đầu tiên ( D-1 )
Ánh nắng buổi trưa dịu dần, phủ lên hòn đảo một màu vàng cam ấm áp. Sau khi đi một vòng khám phá, sáu chàng trai tập trung tại một chòi lớn nằm giữa khu lều trại. Chòi được dựng bằng gỗ, mái lá dừa đan chặt, bên trong là một bếp lò đơn giản, một bàn ăn dài bằng tre, và vài chiếc ghế mây. Trên bàn đã sẵn nguyên liệu: một rổ gạo, vài con cá tươi, và một rổ rau xanh hái từ khu vườn nhỏ gần đó. Không khí vẫn còn chút lúng túng, nhưng sự thân thiện giữa mọi người dần phá tan khoảng cách.
Cả nhóm ngồi quanh bàn, ánh mắt lướt qua nhau đầy tò mò. Một chiếc hộp gỗ được đặt giữa bàn, bên trong là sáu mảnh giấy ghi tên bạn cùng lều. Giọng nói từ loa vang lên, ngắn gọn:
"Các bạn hãy bốc thăm để biết bạn cùng lều của mình trong bảy ngày tới. Chúc may mắn!"
**Việt** là người bốc đầu tiên, ánh mắt lạnh lùng như thường lệ, nhưng khi mở giấy ra, cậu khẽ nhướng mày.
"Mình ở với Tuấn."
**Tuấn** cười tươi, vỗ vai Việt:
"Oke, đồng đội! Hy vọng anh em hợp nhau!"
Việt chỉ gật nhẹ, ánh mắt thoáng lướt qua Tuấn, nhận ra nụ cười rạng rỡ của cậu làm không khí dễ chịu hơn.
**Trí** nhảy vào, nhanh tay bốc một mảnh giấy, mắt sáng rực khi đọc tên:
"Yeah! Mình ở với Nghĩa nè! Nghĩa ơi, chuẩn bị chịu đựng tui nha!"
**Nghĩa** đỏ mặt, cúi đầu lí nhí:
"Ừ... chắc vui lắm."
**Nhật** và **Huy** bốc hai mảnh cuối, và không ngạc nhiên khi họ thành một cặp. Nhật gật đầu với Huy, giọng trầm:
"Huy, mình ở chung nhé. Có gì hỗ trợ nhau."
Huy nhếch môi, ánh mắt thân thiện:
"Oke, Nhật. Chắc hợp thôi."
Sau khi bốc thăm xong, cả nhóm bắt tay vào nấu ăn. Nhật và Huy xung phong nhóm lửa, cơ bắp săn chắc lấp lánh mồ hôi dưới ánh nắng khi họ cọ xát hai thanh gỗ. Tuấn và Nghĩa lo rửa rau, trong khi Việt và Trí chuẩn bị cá. Trí vừa cắt cá vừa liếc Tuấn, nụ cười tinh nghịch:
"Tuấn cắt rau nhìn tập trung ghê, chắc nấu ăn ngon lắm ha?"
Tuấn cười, lắc đầu:
"Thôi, tui bình thường thôi. Trí mới là nhìn pro nè!"
Bên cạnh, Nghĩa im lặng rửa rau, nhưng ánh mắt lại len lén nhìn Việt. Việt đang dùng dao lạng cá, động tác gọn gàng, đôi tay thon dài nổi rõ gân guốc. Nghĩa bất giác đỏ mặt, vội quay đi. Nhật nhận ra, khẽ mỉm cười nhưng không nói gì, tiếp tục nhóm lửa cùng Huy.
Bữa trưa nhanh chóng hoàn thành: cơm trắng dẻo thơm, cá nướng vàng ươm, và rau luộc xanh mướt. Cả nhóm ngồi quanh bàn, vừa ăn vừa trò chuyện. Không khí thoải mái, tiếng cười vang lên khi Trí kể vài câu chuyện hài hước, nhưng ánh mắt của từng người vẫn lặng lẽ quan sát nhau, như thể đang tìm kiếm điều gì đó sâu hơn.
Sau bữa trưa, cả nhóm trở về lều để nghỉ trưa. Mỗi lều đều giống nhau: hai chiếc nệm đơn giản đặt trên sàn gỗ, hai tủ đầu giường nhỏ, một chiếc quạt trần chạy bằng pin, và một cửa sổ nhỏ phủ rèm vải mỏng. Nhưng thứ khiến mọi người ngạc nhiên là một chiếc xào treo ở góc lều, trên đó là hàng loạt sịp đủ màu sắc – từ đỏ rực đến đen huyền bí, chất liệu mỏng tang, ôm sát – cùng vài chiếc áo lưới tương tự bộ đồ họ đang mặc.
Bình luận