Chap 14: Gỡ lại chuyện cũ ( D-5 )
Khi trực thăng hạ cánh xuống đảo Thiên Đường, Tuấn bước xuống với vẻ mặt lạnh lùng, ánh mắt thoáng chút khó chịu. Huy nhận ra sự căng thẳng của cậu, lòng nặng trĩu vì đêm mạnh bạo trước đây. Không để không khí ngột ngạt kéo dài, Huy đề nghị:
"Tuấn, đi đua xe với tui không? Như lần trước, vui lắm!"
Tuấn gật nhẹ, không nói nhiều, nhưng ánh mắt vẫn mang chút bực dọc. Huy lái xe đưa Tuấn đến trường đua F1 quen thuộc, nơi những chiếc xe phân khối lớn gầm vang dưới ánh nắng. Cả hai leo lên xe, bắt đầu cuộc đua. Tuấn lái đầy quyết tâm, vượt qua Huy nhiều lần, mỗi lần lướt qua là một cú nhấn ga mạnh mẽ, như thể đang trút hết cơn giận. Huy chỉ cười, ánh mắt lấp lánh, để Tuấn dẫn đầu.
Sau cuộc đua, cả hai mồ hôi nhễ nhại, cơ thể lấp lánh dưới nắng. Huy vỗ vai Tuấn, giọng nhẹ nhàng:
"Cậu lái dữ ghê, tui thua xa luôn!"
Tuấn nhếch môi, không đáp, nhưng ánh mắt bớt lạnh hơn. Huy dẫn Tuấn đến một quán hải sản ven biển, nơi mùi tôm, cua nướng thơm lừng lan tỏa. Biết Tuấn thích hải sản, Huy gọi một bàn đầy: tôm hùm nướng phô mai, cua rang me, sò điệp nướng mỡ hành. Anh ga lăng lột tôm, bóc cua, đặt vào chén Tuấn, giọng trêu:
"Ăn nhiều vào, không là tui lột hết cho cậu đó!"
Tuấn nhìn đống hải sản, cơn giận dần tan biến, tập trung ăn ngon lành, ánh mắt lấp lánh khi cắn miếng tôm ngọt lịm. Đang ăn, cậu bất ngờ hỏi, giọng bâng quơ:
"Huy... sao cậu lại chọn tui? Còn đưa tui đi đua xe nữa?"
Huy ngừng tay, nhìn thẳng vào mắt Tuấn, giọng chân thành:
"Lần trước tui sai, tui làm cậu đau, tui thấy có lỗi lắm. Hôm nay tui muốn đưa cậu đi chơi, đua xe, để làm lại cái kết khác đi, không như hôm bữa. Tui mong cậu tha thứ cho tui, Tuấn."
Tuấn khựng lại, ánh mắt lấp lánh, không đáp, chỉ cười nhẹ rồi cúi xuống ăn tiếp. Lời nói của Huy, sự chân thành trong ánh mắt anh, làm Tuấn cảm thấy lòng nhẹ hơn, dù cậu chưa nói ra. Cả hai ăn xong, cười đùa thoải mái hơn, rồi lái xe về khách sạn để check-in.
Tại khách sạn, căn phòng sang trọng với giường king-size, cửa sổ lớn nhìn ra biển, chào đón họ bằng hai ly welcome drink đặt trên bàn, màu cam lấp lánh hấp dẫn. Tuấn bước vào, thấy ly nước, vô tư cầm lên uống ngay, vị ngọt mát lan tỏa. Thấy Huy không uống, cậu hỏi:
"Huy, sao cậu không uống? Ngon mà!"
Huy nhếch môi, ánh mắt thoáng chút nghi ngờ, giọng tỉnh bơ:
"Tui uống nhiều nước rồi, chưa khát. Cậu uống hết đi."
Thật ra, Huy đã nghi ngờ chương trình từ lần trước. Anh biết mình khi nứng lên sẽ mất kiểm soát, và đêm mạnh bạo với Tuấn làm anh nghĩ có thể chương trình đã gài thuốc kích dục. Ly welcome drink này càng khiến anh cảnh giác, nên anh quyết định không uống, giữ bản thân tỉnh táo.
Cả hai ngồi trên sofa, trò chuyện về cuộc đua và bữa hải sản, không khí dần thoải mái. Nhưng chỉ một lúc sau, Tuấn bắt đầu đổ mồ hôi, cơ thể nóng ran, ánh mắt lấp lánh dục vọng lạ lùng. Cậu cựa quậy, giọng run run:
Bình luận