Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: Sự dịu dàng khó cưỡng ( D-4 )

Ngay khi đáp trực thăng xuống đảo Thiên Đường, Nghĩa và Việt được ban tổ chức trao chìa khóa một chiếc xe mui trần màu đỏ rực. Nghĩa nhìn chiếc xe, ánh mắt lấp lánh nhưng ngượng ngùng, lí nhí:

"Việt... tui không biết lái xe đâu..."

Việt bật cười, ánh mắt ấm áp, vỗ nhẹ vai Nghĩa:

"Không sao, để anh chạy cho. Lên xe đi, tui chở em dạo đảo!"

Nghĩa đỏ mặt, nụ cười rạng rỡ, tim đập thình thịch khi ngồi vào ghế phụ, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc. Việt khởi động xe, mái tóc bay trong gió biển, nụ cười tự tin làm Nghĩa ngẩn ngơ. Họ lướt qua những con đường ven đảo, hai bên là hàng dừa xanh mát và biển xanh lấp lánh. Gió thổi qua, mang theo hương muối mặn và cảm giác tự do.

Việt dừng xe tại một tiệm nước nhỏ ven đường, nơi có bàn ghế gỗ nhìn ra biển. Cả hai gọi bingsu dâu mát lạnh và sinh tố xoài, vừa ăn vừa trò chuyện. Việt ga lăng như mọi khi, nhẹ nhàng lấy khăn lau vết kem dính trên khóe môi Nghĩa, giọng trầm:

"Ăn từ từ thôi, dính hết rồi kìa."

Nghĩa đỏ bừng mặt, cúi đầu, lí nhí:

"Cảm... cảm ơn anh..."

Ánh mắt Việt lấp lánh, nhìn Nghĩa đầy trìu mến, làm trái tim cậu như tan chảy. Nghĩa gần như đã hoàn toàn lọt vào "hố tình" của Việt, mỗi cử chỉ của anh đều khiến cậu rung động. Ăn xong, Việt chở Nghĩa tiếp tục dạo quanh đảo, dừng lại ở một bãi biển nhỏ để ngắm hoàng hôn. Mặt trời đỏ rực chìm dần xuống biển, phủ lên họ một lớp ánh sáng vàng cam rực rỡ.

Cả hai lấy điện thoại chụp ảnh kỷ niệm, cười đùa khi Nghĩa cố tạo dáng ngố. Đang lúc Nghĩa mải mê ngắm cảnh, Việt bất ngờ quay sang, đặt một nụ hôn nhẹ lên má cậu, rồi tỉnh bơ bước về xe, giọng trêu:

"Ngắm gì mãi thế, đi thôi!"

Nghĩa sững sờ, mặt đỏ rực, tim đập loạn nhịp, cả người như lâng lâng. Cậu chạy theo Việt, leo lên xe, suốt đường về khách sạn cứ cười tủm tỉm, mặt đỏ bừng không giấu nổi niềm vui. Việt liếc sang, thấy Nghĩa dễ thương đến lạ, khóe môi cong lên, nhưng không nói gì, chỉ lặng lẽ lái xe, ánh mắt lấp lánh sự dịu dàng.

Về đến khách sạn, cả hai check-in một căn phòng sang trọng với view biển, giường lớn phủ ga trắng tinh, và ban công thoáng đãng. Việt nhìn Nghĩa, ánh mắt lấp lánh, đề nghị:

"Nghĩa, xuống hồ bơi bơi chút không? Mới tới, thư giãn tí cho khỏe!"

Nghĩa gật ngay, cười tươi:

"Oke, tui thích bơi lắm!"

Họ thay đồ bơi – Việt mặc sịp bó màu đen, khoe cơ thể săn chắc, còn Nghĩa mặc sịp xanh nhạt, cơ thể thon gọn lấp lánh dưới ánh đèn hồ bơi. Việt bơi nhiệt tình, từng động tác mạnh mẽ, nước bắn tung tóe, làm Nghĩa đứng bên bờ ngắm mãi không chớp mắt. Cậu thầm nghĩ, *Sao anh ấy cool thế này...*

Việt ngoi lên, tóc ướt bết vào trán, cười lớn khi thấy Nghĩa đứng ngẩn ngơ:

"Sao không bơi mà đứng nhìn tui hoài vậy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...