Chap 9: 🐇 8 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
------
Ác mộng tiêu hao tinh thần như ngốn sạch thời gian, những dấu vết còn lưu lại trên thân thể cậu cũng u ám không kém.
Hạ Đan Thần đứng trước gương chỉnh lại cổ áo, đồng thời bật loa ngoài trò chuyện với bạn bè qua điện thoại, giọng vui vẻ:
"Tôi tới ngay đây, đừng có giục mãi thế."
Âm nhạc ồn ào, tiếng cười nói hỗn loạn từ đầu dây bên kia vang lên:
"Đan Thần, cậu mà còn không đến là không tính là bạn tụi tôi nữa đâu đó nha!"
Từ thói quen ăn chơi trác táng mỗi đêm trở thành chuỗi ngày chỉ nằm giường nghỉ dưỡng, đối với Hạ Đan Thần mà nói thật sự là quá mức chịu đựng.
Giờ đây vết thương đã đỡ hơn, cậu nào còn kiên nhẫn ở yên thêm nữa, chỉ hận không thể lập tức lao ra đường.
Vừa mặc áo khoác vừa nói chuyện điện thoại, Hạ Đan Thần chuẩn bị bước ra cửa thì nghe tiếng động, cửa phòng vẽ mở ra.
Lộ Dịch Sĩ đứng nơi ngưỡng cửa, khoác áo xám tro, mái tóc nâu nhạt rũ nhẹ trước trán, đôi mắt xanh lục hững hờ dõi về phía cậu không nói một lời.
Hạ Đan Thần theo phản xạ hạ giọng, nghiêng đầu giấu điện thoại sang một bên, khẽ xin lỗi:
"Xin lỗi, tôi có làm ồn đến cậu không?"
Nói xong lại do dự một chút, cậu bổ sung:
"Tối nay tôi có thể về hơi trễ, nhưng tôi có mang theo chìa khóa, sẽ không làm phiền đến cậu đâu."
Suốt những ngày không thể rời khỏi nhà, từ việc đặt cơm hộp cho đến mua thuốc men đều do một tay Lộ Dịch Sĩ lo liệu.
Hạ Đan Thần vô cùng cảm kích hắn, nhưng bởi người kia đã biết bí mật mà cậu không muốn ai biết đến, nên trong lòng tự nhiên dấy lên một chút ngượng ngùng mất tự nhiên.
Chỉ cần đối mặt với Lộ Dịch Sĩ, những ký ức cậu cố sức chôn giấu liền có xu hướng ùa về.
Hạ Đan Thần lảng ánh mắt đi nơi khác, nụ cười càng thêm nhu hòa, ngữ điệu cũng cố gắng thoải mái:
"Đúng rồi, cơm tối tôi đã đặt giúp cậu rồi, chắc sắp giao đến rồi đó."
Lời nói lan man lấp đầy bầu không khí tĩnh lặng, Lộ Dịch Sĩ im lặng nhìn cậu từ đầu đến cuối, rồi hờ hững đáp một câu:
"Tôi đi vẽ."
Sau đó không thèm quay đầu, nhẹ tay đóng cửa lại.
Không gian lập tức trở nên yên tĩnh, trong căn hộ chỉ còn lại một mình Lộ Dịch Sĩ.
Hắn đứng yên một lúc, sau đó quay trở lại phòng vẽ, dừng chân trước cửa sổ.
Ánh mắt dõi theo bóng Hạ Đan Thần đang thong thả rảo bước xuống phố rồi ngồi lên xe, nghênh ngang rời đi giữa ánh đèn thành thị.
Màu nước trên bảng vẽ bắt đầu khô lại, Lộ Dịch Sĩ ném cây cọ trong tay xuống, khẽ bật cười một tiếng, tâm trạng khó đoán.
Bình luận