Chap 5: 🐇 4 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
------
"Ưm!"
Tiếng kêu kinh hãi bị cắt ngang bởi bàn tay đeo găng lạnh ngắt.
Kẻ lạ mặt từ phía sau siết chặt Hạ Đan Thần, một tay khóa lấy eo, tay còn lại bịt kín miệng cậu không chút nương tay.
Cơn nguy hiểm kéo tới như thác đổ, Hạ Đan Thần giãy giụa điên cuồng, nhưng rõ ràng đối phương không chỉ khỏe hơn mà động tác còn rất điêu luyện, cánh tay cứng như sắt, ép cậu bị kéo sâu vào một con hẻm vắng vẻ không ai qua lại.
Hơi thở bị nghẹn lại, cả người cậu cứng đờ vì hoảng sợ.
Hắn theo dõi mình từ bao giờ? Là cướp sao? Hay còn tệ hơn?
Trong đầu Hạ Đan Thần hiện lên đủ gương mặt quen thuộc, cố tìm xem liệu có ai mang thù oán gì với mình.
Nhưng không... cậu sống chan hòa, bạn bè thân thiết, tình nhân hay người yêu cũng đều kết thúc trong yên bình, chưa từng làm gì có lỗi với ai.
Bình thường cậu cũng không đi một mình, nhất là sau khi nghe kể những chuyện bất ổn ở nước ngoài.
Thế mà đúng vào đêm nay lại xảy ra chuyện.
Sao lại xui xẻo đến mức này?
Nhận ra phản kháng vô ích, Hạ Đan Thần dần buông xuôi giãy giụa, để mặc bản thân bị kéo lê về phía sâu hơn trong con hẻm.
Đôi tay lạnh buốt áp vào má, áp lực và cảm giác lạ lẫm khiến cậu bất giác run rẩy.
Cậu định lên tiếng van xin, định nói sẽ đưa hết tiền, chỉ mong được buông tha.
Nhưng kẻ kia không cho cậu cơ hội đó.
Sau khi bị đè ép vào vách tường, một loạt hành vi không thể ngờ tới xảy ra dồn dập, không một lời cảnh báo, không một cơ hội chống cự.
Hạ Đan Thần bất giác quay đầu đi để tránh, nhưng sau gáy liền bị ấn mạnh khiến cậu phải dừng lại.
Cơn lạnh từ ngón tay qua lớp găng lan đến tận sống lưng, cậu không biết rốt cuộc đối phương định làm gì, nhưng từng động tác kế tiếp lại càng khiến cậu hoảng loạn hơn.
Đến khi bàn tay đang bịt miệng cậu rút về, cậu vội vàng há miệng thở dốc, môi lưỡi tê rần.
Cố gắng hết sức lấy lại giọng, cậu vội vã nói bằng tiếng Anh ngập ngừng:
"Ví tiền của tôi... ở trong túi... lấy hết cũng được... chỉ cần anh đừng..."
Giọng cậu mang theo sợ hãi và khẩn cầu, không còn chút kiêu ngạo hay thong dong thường ngày.
Nhưng đối phương vẫn im lặng.
Rồi một cảm giác lạnh lẽo nơi eo khiến cậu giật mình... thắt lưng bị tháo ra, quần bị kéo xuống.
Quần lót cũng bị cởi nốt, không khí lạnh buốt tràn vào da thịt khiến cả người cậu như rơi vào địa ngục.
Bờ mông trần trụi bị bàn tay bọc găng da che lấy, không chút nương tay mà xoa bóp đầy thô bạo và dâm loạn.
Cậu kinh hãi, đầu óc trống rỗng trong khoảnh khắc, nhưng lý trí lại buộc phải hiểu .... đối phương không hề muốn tiền.
Hắn muốn cưỡng hiếp Hạ Đan Thần.
Một dòng điện vô hình lạnh buốt chạy dọc sống lưng khiến cậu gần như giãy bật khỏi mặt tường nếu không phải đang bị siết chặt lại.
Cậu ra sức vùng vẫy, gần như điên cuồng nhưng không làm gì được.
Kẻ kia áp sát, ghé vào sau lưng cậu như thể muốn chiếm lấy toàn bộ khoảng không.
Một tay vòng qua eo, siết chặt khiến cậu không thể nhúc nhích, tay còn lại lần tìm đến mông thịt khẽ sờ soạng, sau đó lại kiên quyết chọc chọc vào trong hậu huyệt chật hẹp.
Hạ Đan Thần đau đớn, toàn thân run rẩy.
Nỗi nhục nhã chưa từng trải ập đến khiến sắc mặt cậu trắng bệch.
Từ trước đến nay, dù là người phong lưu đa tình nhưng cậu vẫn luôn làm top!
Không thể tưởng tượng được có ngày mình sẽ bị người lạ lôi vào nơi xó xỉnh ẩm ướt này mà hiếp dâm.
Vài giây vùng vẫy tuyệt vọng, Hạ Đan Thần không thể ngăn được đốt ngón tay kia xâm nhập vào trong hậu huyệt.
Lớp găng tay láng mịn trượt qua từng tấc niêm mạc mềm non, đối với cậu mà nói chẳng khác nào một màn tra tấn đau đớn.
Cơn nhức nhối khó chịu cùng cảm giác bị xâm phạm bất ngờ khiến tâm trí cậu chấn động dữ dội, hoàn toàn rơi vào hoảng loạn.
Cậu có thể cảm nhận rõ ràng sức mạnh áp đảo từ đối phương, toàn thân bị khống chế hoàn toàn.
Nhịp thở nặng nề pha lẫn hơi thở gấp gáp mang theo vẻ cuồng loạn phả vào gáy khiến cậu hoảng loạn đến mức cả người nóng bừng, run rẩy trong sợ hãi.
Cậu cắn chặt đầu lưỡi, cố gắng níu lấy chút tỉnh táo cuối cùng, đôi mắt đỏ hoe, run giọng cầu xin:
"No... No, please!..."
Nhưng lời van xin mong manh ấy chẳng thể lay động được kẻ đang dồn cậu vào chân tường.
Đốt ngón tay không ngừng tiến sâu, mạnh bạo thăm dò nơi kín đáo chưa từng bị xâm phạm.
Cơ thịt nơi mông căng chặt đến cực hạn, bên trong co rút từng hồi như muốn đẩy bật kẻ xâm nhập ra ngoài, phản kháng mãnh liệt khiến Hạ Đan Thần khó thở, thậm chí buồn nôn.
Nhưng đối phương rõ ràng đã quyết tâm cưỡng hiếp cậu đến cùng.
Hắn dán sát vào lưng dưới của Hạ Đan Thần, dương vật cách một lớp quần áo cương cứng như thép nóng, từng nhịp cọ sát vào bờ mông căng tròn, mang theo dục vọng bức bách không hề che giấu.
Cậu không dám quay đầu, cũng không dám nhìn thẳng, chỉ biết cúi gằm, run rẩy thốt lên từng câu từng chữ, giọng điệu ngày càng đáng thương:
"Please... Please don't do this..."
Một lát sau, ngón tay của đối phương rút ra ngoài, nhưng cậu lại cảm thấy rõ ràng đối phương không hề có ý định dừng lại.
Tim cậu đập liên hồi, từng đợt sóng xấu hổ và sợ hãi dâng trào lên đỉnh đầu.
Cậu cắn chặt môi, nghiêng đầu cố gắng nhìn lại phía sau... và rồi, chỉ thoáng thấy một bóng người cao lớn, vạm vỡ như quái vật, hoàn toàn bao phủ lấy cậu.
Bình luận