Chap 4: 🐇 3 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
-----
Sau khi đưa Jack về nhà, Hạ Đan Thần nhận được điện thoại của bạn bè rủ cậu đi dự tiệc năm mới.
Tuy gia đình cho cậu đi du học với hy vọng mở mang tầm mắt, nhưng bản tính cậu vốn dĩ ham chơi, không mấy mặn mà với chuyện học hành, lại thêm trình độ tiếng Anh kém cỏi, nên dù đã sang Anh một thời gian, Hạ Đan Thần vẫn chỉ quanh quẩn trong vòng tròn du học sinh người hoa, ngày ngày cùng nhau ăn chơi nhậu nhẹt.
Trong cái nhóm toàn con cháu nhà giàu đó, cậu cũng chẳng phải ngoại lệ.
Hạ Đan Thần tìm người đi học hộ mình, thời gian còn lại chỉ biết tiêu hoang sài phí vào những cuộc vui vô bổ, cuộc sống mơ hồ trôi qua từng ngày.
"Đan Thần, nhanh lên nào!"
Đám bạn đã sớm ngà ngà say, thấy Hạ Đan Thần thong dong đến muộn thì lập tức kéo cậu vào giữa, rót rượu đưa tận tay, bắt cậu chịu phạt ba ly vì tới trễ.
Cậu vừa từ ngoài sáng bước vào trong quán bar tối mờ, không khí mờ ảo khiến người ta mất cảm giác về thời gian.
Dư âm men rượu từ tối qua vẫn còn phảng phất trong đầu, hơn nữa đêm qua lại còn cùng Jack mây mưa một trận dài khiến thân thể cậu mệt mỏi rã rời, thế nên Hạ Đan Thần từ chối, khẽ cười lắc đầu.
"Hôm nay thôi đi, để tôi từ từ đã."
"Từ từ gì mà từ từ, không phải cậu lúc nào cũng bảo mình sung sức lắm sao?" Một người bạn trêu chọc, áp sát ghé vào tai cậu:
"Hay là thằng nhóc tối qua đã vắt kiệt sức cậu rồi?"
"Sao có thể được."
Một chút tự tôn bị khơi lên, Hạ Đan Thần cười cười, nhận lấy ly rượu bị nhét vào tay, ngửa đầu uống cạn không chút do dự.
Đám bạn vỗ tay reo hò, cậu tựa người vào sofa mềm, chỉ trong chốc lát đã cảm thấy hơi rượu nồng trào lên, máu nóng sôi sục, tai ù ong ong, tim đập loạn như trống trận.
Giống như cơ thể một lần nữa bị dẫn dắt theo cơn mê loạn, Hạ Đan Thần bất giác nở nụ cười rạng rỡ, hoà mình vào bữa tiệc ảo ảnh hỗn loạn.
Tới chạng vạng tối, Jack len qua đám đông trong quán bar, vất vả lắm mới tìm được Hạ Đan Thần đang nằm vắt vẻo trên ghế sofa.
Hạ Đan Thần uống rất nhiều, nhưng lần này vẫn còn giữ được chút tỉnh táo.
Nhận ra Jack, cậu lập tức tựa vào lòng người kia, nở nụ cười lười biếng:
"Honey tới đón tôi về à? Tối nay tới nhà cậu được không?"
Jack nhìn gương mặt đẹp trai của cậu, tim đập dồn dập, hơi ngượng ngùng nói nhỏ:
"Daniel, chúng ta ra ngoài trước đã, chỗ này ồn quá..."
Nghe vậy Hạ Đan Thần gật đầu, từ chối sự níu kéo nhiệt tình của bạn bè, kéo tay Jack bước ra khỏi quán.
Vừa ra tới cửa, làn hơi lạnh từ cơn mưa bụi lập tức tạt vào mặt, Hạ Đan Thần theo phản xạ nghiêng người che chắn cho Jack, cả người cũng vì thế mà tỉnh táo thêm phần nào.
Bình luận