Chap 29: 🐇 28 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
------
Lộ Dịch Sĩ chìm trong kí ức vài phút, mãi đến khi lấy lại tinh thần mới giơ tay mở cửa bằng vân tay.
Căn phòng rộng lớn nhưng bên trong chỉ có một chiếc giường lớn sát tường và một phòng tắm được bố trí đơn giản. Mặt sàn sàn trống rỗng vương vãi giá vẽ, những lọ màu đổ nghiêng, mùi dầu thông phảng phất trong không khí.
Hạ Đan Thần co mình cuộn tròn tận sâu bên trong chiếc giường, lưng dán chặt vào tường, bị xích sắt khóa lại, hai tay ôm chặt đầu gối kéo sát vào ngực, cơ thể cong lại như em bé còn ở trong bụng mẹ chỉ để giành giật lấy chút cảm giác an toàn mong manh.
Cậu trần truồng, khắp người là những dấu hôn và vết cắn loang lổ, làn da càng ngày càng trắng bệch do không tiếp xúc với ánh sáng mặt trời, dính thêm vài vệt màu vẽ tươi sáng.
Giống như cậu trở thành bức tranh đẹp đẽ nhất trong mắt Lộ Dịch Sĩ.
Tiếng cửa mở vang lên tựa như một roi quất mạnh vào không khí, khiến Hạ Đan Thần khẽ run lên, nhưng cậu vẫn không hề động đậy.
"Đan."
Lộ Dịch Sĩ bước đến gần cậu:
"Susan vừa đến. Nó là em gái tôi, em từng gặp rồi, nhưng chắc không còn nhớ nữa đâu."
Hắn càng bước lại gần thì Hạ Đan Thần lại càng lùi về sau, nhưng lưng đã chạm sát tường, không còn đường để lùi nữa.
Hắn vừa chạm vào, cả người cậu liền căng cứng. Rồi cậu đột ngột bắt lấy tay hắn, nghiến chặt vào cánh tay hắn như để giải toả cơn giận dữ.
Dưới lớp áo dài tay, bắp tay rắn rỏi của hắn bị cậu cắn đến nỗi in hằn từng vòng dấu răng chồng chéo, đó là cách duy nhất Hạ Đan Thần có thể phản kháng, là cách duy nhất để cậu giải toả.
Lộ Dịch Sĩ để yên cho cậu cắn, tay còn lại nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc đen nhánh của cậu, mỉm cười dịu dàng nhắc lại:
"Đan, em thật sự không nhớ Susan à?"
Hạ Đan Thần không trả lời.
Khi mùi máu tanh nhàn nhạt tràn vào trong khoang miệng, cậu mới chịu nhả ra, như thể đã giành được một chút thắng lợi, rồi đột ngột giãy giụa đấm đá, vùng vẫy lùi về phía sau, hơi thở gấp gáp, hét lên như phát điên:
"Cút! Biến ngay cho tôi!"
Cậu co rúm lại trong góc, run rẩy đến mức không còn giữ được tư thế, nhưng Lộ Dịch Sĩ chỉ cần nắm lấy sợi xích nơi mắt cá chân cậu rồi kéo nhẹ, cả người Hạ Đan Thần đã bị lôi đến trước mặt hắn.
Cằm bị ngón tay hắn giữ chặt, Lộ Dịch Sĩ cúi sát xuống, nhìn cậu gần ngay trước mắt, đôi mắt xanh lục lạnh lẽo như thú hoang, giọng nói nhẹ nhàng đến rợn người:
"Rõ ràng là đồng tính, vậy mà lại lên giường với Susan! Em thật sự thích nó đến thế à?"
"Dù sao thì nó cũng biết rồi... giờ em cũng chả khác gì đàn bà, đúng không?"
Bình luận