Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 28: 🐇 27 🤍

EDIT: @zhuyulin_ 🐇

------

Lộ Dịch Sĩ nghiêng đầu thoáng liếc qua: một cậu thiếu niên mặc áo sơ mi mỏng và quần short đi biển đang tươi cười chào hỏi Susan.

Không thể gọi là "đàn ông", phải nói là một cậu trai người Trung Quốc còn rất trẻ tuổi.

Cậu ta có gương mặt tuấn tú và nụ cười rạng rỡ, đôi lông mày cong cong mềm mại, hàm răng trắng đều lấp lánh, mỗi khi cười lên là có thể dễ dàng khiến người đối diện nảy sinh thiện cảm.

Susan hơi sững lại, rồi cũng mỉm cười trả lời:

"Hi."

Cậu trai trẻ ngồi xuống bên cạnh Susan, giữ khoảng cách chừng mực, giọng nói mang theo tiếng cười nhẹ:

"Đôi mắt của em đẹp quá, như ngọc lam vậy."

Lộ Dịch Sĩ ngồi bên cạnh, im lặng không lên tiếng, nghe xong chỉ nghĩ thầm trong lòng: So sánh sai rồi, ngọc lam thuần khiết không phải màu xanh lục.

Bắt chuyện kiểu này vừa lỗi thời lại còn giả tạo.

Sau đó hắn mới để ý: cậu thiếu niên kia đang nói tiếng Trung, mà Susan rõ ràng không hiểu gì cả. Có vẻ như gương mặt phương Đông của cô khiến cậu ta hiểu lầm rằng cô cũng là người Trung Quốc.

Quả nhiên Susan tỏ ra bối rối, đáp lại bằng tiếng Anh:

"Xin lỗi, tôi không hiểu."

Cậu thiếu niên lúc nãy vẫn còn ung dung, sau khi nghe Susan nói tiếng Anh thì cũng khựng lại, cố gắng lắp bắp nói một câu bằng tiếng Anh vụng về:

"À... you, you're beautiful."

Susan bị dáng vẻ lúng túng của cậu ta chọc cười, trả lời: "thank you".

Họ không nói chuyện được bao lâu thì cậu thiếu niên kia lịch sự chào tạm biệt. Susan nhìn theo bóng lưng cậu ta, khẽ thở dài tiếc nuối:

"Dễ thương thật, người Trung Quốc."

"Nó chỉ muốn lên giường với cô thôi."

Lộ Dịch Sĩ không chút nể nang mà phơi bày sự thật phũ phàng.

"Này! Em đủ tuổi rồi đó, anh cũng đừng quản em như mẹ nữa được không?"

Susan lẩm bẩm: "Nếu cậu ấy lại đến bắt chuyện lần nữa, chắc em sẽ đồng ý ngủ với cậu ấy mất. Em rất thích kiểu người như thế!"

Lộ Dịch Sĩ mặt không cảm xúc, chỉ lật tiếp một trang sách.

Có lẽ vì bất đồng ngôn ngữ, cậu thiếu niên kia không quay lại tìm Susan lần nữa.

Nhưng Lộ Dịch Sĩ lại thấy Susan chủ động đi tìm cậu ta.

Hai người cùng lướt sóng, bơi lội, rồi ngồi cạnh nhau trò chuyện trên bãi cát.

Tuy việc trò chuyện giữa hai người có hơi gượng gạo vì rào cản ngôn ngữ, nhưng họ vẫn cười đùa rất vui vẻ.

Sáng sớm hôm sau, khi chuẩn bị rời khỏi khu nghỉ dưỡng, Lộ Dịch Sĩ gõ cửa cửa phòng Susan, mặt lạnh nhắc nhở:

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...