Chap 26: 🐇 25 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
------
Cả một ngày dài, Lộ Dịch Sĩ vẫn không trở về.
Hạ Đan Thần hiểu, có lẽ là vì hắn không muốn nhìn thấy mình, cho nên cậu cũng không ép buộc nữa, chỉ chú tâm cất dọn hành lý.
Cậu đã đặt vé máy bay vào ngày mai, cũng đã nói lời tạm biệt với bạn bè bên Anh, hẹn rằng sau khi về nước sẽ lại tụ tập vui chơi.
Chỉ cần đợi thêm một đêm nữa, cậu sẽ chính thức rời khỏi nơi này.
Hạ Đan Thần hiếm khi ở yên một mình trong căn phòng kín như này. Cậu nhớ lại khoảng thời gian còn là du học sinh, rồi lại nghĩ đến tương lai phía trước đang chờ đón.
Mười mấy năm qua, cậu sống khá buông thả và tự do, hầu như chẳng phải lo nghĩ điều gì. Trước khi ra nước ngoài, cậu đã tưởng rằng mình sẽ tiếp tục tận hưởng cuộc sống vô lo vô nghĩ như thế suốt mấy năm, nào ngờ lại xảy ra biến cố bất ngờ đến vậy.
Hạ Đan Thần vẫn luôn cố gắng vùi sâu những ký ức tàn nhẫn và không thể chịu đựng nổi kia vào tiềm thức, nhưng giờ phút này, cậu lại chủ động nhớ lại.
Trong ký ức mơ hồ, cậu chỉ còn nhớ rõ đôi găng tay da lạnh lẽo cứng nhắc kia, như thể từ bóng tối chui ra, hóa thành những sợi dây leo trói chặt lấy chân tay cậu, sau đó muốn làm gì thì làm.
Nhưng giờ đây nỗi sợ trong cậu đã không còn nguyên vẹn như trước.
Cậu không thể truy tìm ra hung thủ nơi đất khách, nhưng một khi đã trở về nước, cậu sẽ có rất nhiều cách để khiến đối phương phải trả giá.
Nếu kẻ đã sỉ nhục cậu thật sự dám đeo bám tới Trung Quốc, cho dù cậu không thể đường đường chính chính mà tống hắn vào tù, thì cũng sẽ khiến hắn nếm đủ mùi trả thù.
Trời dần tối. Tối hôm đó, Hạ Đan Thần gọi một chiếc pizza nhưng không ăn hết.
Từ sau khi bắt đầu yêu đương, mỗi lần không ăn hết pizza, phần còn lại thường sẽ là Lộ Dịch Sĩ ăn nốt giúp cậu.
Lộ Dịch Sĩ...
Hạ Đan Thần ngây người một lúc, ánh mắt đột nhiên dừng lại ở chùm chìa khóa đang đặt trên kệ ở huyền quan. Cậu đưa tay cầm mảnh giấy ghi chú lên, lật qua lật lại trong tay, trong lòng không khỏi đoán già đoán non xem món "quà chia tay" này rốt cuộc là thứ gì.
Nhìn chằm chằm vào mảnh giấy một lúc lâu, sắc mặt cậu bỗng dưng thay đổi.
Cậu nhớ rất rõ, mình từng hỏi Lộ Dịch Sĩ một lần: "Cậu có viết được tiếng Trung không?"
Khi ấy, Lộ Dịch Sĩ đã trả lời: "Không."
Mà lúc này, nét chữ trên tờ ghi chú trước mắt lại hiện lên ngày một rõ ràng, gần như phóng đại ra từng nét bút, là tiếng Trung, rõ ràng, ngay ngắn.
【9 giờ tối — quà chia tay】.
Trong đầu Hạ Đan Thần chợt liên tưởng đến một hình ảnh xa xăm: một mảnh giấy ghi chú khác, cũng trắng tinh như tuyết, cùng loại nét chữ, nhưng nội dung lại là những lời nhục nhã đến khó quên.
Bình luận