Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 25: 🐇 24 🤍

EDIT: @zhuyulin_ 🐇

-----

Cuối cùng thì nửa năm du học cũng trôi qua
cái vèo. Gần đến lúc tốt nghiệp, Hạ Đan Thần không còn thời gian để lê la ăn chơi với đám bạn nữa, đành phải cắn răng ngồi bổ sung mấy phần bài vở còn thiếu. Dù sao thì cũng phải cố vớt vát được cái bằng tốt nghiệp.

Lễ tốt nghiệp diễn ra long trọng và nghiêm túc.

Cậu nghĩ thầm: cuối cùng cũng được về nước. Chỉ hận không thể lập tức đặt vé máy bay bay về luôn cho khuất mắt.

Tối đó, cậu cùng đám bạn dự tiệc tốt nghiệp. Vì quá vui, hiếm khi lắm cậu mới chịu uống đến say bí tỉ.

Lộ Dịch Sĩ tìm đến nơi thì thấy cậu còn đang đứng trên bàn cùng bạn bè hò hét om sòm.

Hắn chen qua đám đông, kéo Hạ Đan Thần đang dựa vào người khác ôm vào lòng. Hạ Đan Thần vừa nhìn thấy hắn, mắt còn ngơ ngác, miệng đã nở nụ cười toe toét, lưỡi tê rần còn ráng gọi tên hắn.

"Lộ, Lộ Dịch Sĩ..."

Tuy là đang nhìn hắn, nhưng ánh mắt cậu lại lơ lửng, rõ ràng là chưa tỉnh hẳn.

Lộ Dịch Sĩ nhìn cậu, ánh mắt thoáng qua chút đáng sợ, nhưng hắn vẫn đè khoé môi lại, nhẹ nhàng nhắc nhở:

"Đan, chúng ta phải về thôi."

Hạ Đan Thần bị hắn nửa dìu nửa ôm ra ngoài, miệng vẫn còn lẩm bẩm gì đó, như còn tiếc chưa chơi đủ vui.

Đám bạn định níu cậu lại, nhưng biết Lộ Dịch Sĩ là người yêu cậu, lại không tiện can thiệp, nên người nào người nấy lại tiếp tục quẩy tới bến.

Ra tới cửa, Lộ Dịch Sĩ bế thẳng Hạ Đan Thần lên, bước nhanh về phía chiếc xe đỗ bên đường.

Cậu tựa vào ngực hắn, mặt đỏ ửng vì men rượu. Vừa được thả vào ghế phụ, thắt dây an toàn xong đã ngủ mê man.

Chợp mắt một chút, chẳng nhớ nổi mình mơ gì, chỉ cảm thấy tâm trạng rất tốt. Có lẽ là vì tốt nghiệp xong, cả trong mơ cũng thấy vui lây.

Mở mắt, dụi dụi đầu, cậu phát hiện mình đã ở trong phòng ngủ.

Xuống giường đi ra ngoài, cậu mơ màng gọi:

"Lộ Dịch Sĩ?"

Từ trong bếp vọng ra tiếng lách cách nhỏ, Lộ Dịch Sĩ đang nấu mì cho cậu. Nghe thấy tiếng gọi, hắn quay đầu lại, dịu dàng nói:

"Uống như sắp chết vậy, chắc cũng chưa ăn gì. Mì sắp xong rồi."

Được hắn chăm chút như vậy, Hạ Đan Thần có hơi ngượng, không nhịn được bước tới gần:

"Không cần phiền vậy đâu, em không đói..."

"Sắp xong rồi, ăn một chút đi."

Lộ Dịch Sĩ nắm tay cậu, cúi đầu hôn nhẹ lên môi, khuôn mặt đẹp trai ánh lên chút lưu luyến.

Bắt gặp ánh mắt ấy dưới ánh đèn, tim Hạ Đan Thần lệch một nhịp. Cậu vội né tránh.

Không phải vì rung động, mà là vì... căng thẳng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...