Chap 22: 🐇 21 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
------
Cuối cùng, đến khi không chịu nổi nữa, Hạ Đan Thần mới thiếp đi trong cơn mệt mỏi. Ngủ một giấc dài, lúc tỉnh dậy thì đã bị ánh nắng chói chang nơi đầu giường đánh thức.
Rèm cửa bị kéo nửa chừng không thể che hết ánh sáng rực rỡ buổi sớm, cậu theo bản năng nghiêng đầu vùi mặt vào gối, mơ màng thêm mấy phút, ý thức mới dần trở nên rõ ràng.
Vẫn còn ngái ngủ, cậu định giơ tay dụi mắt, nhưng vừa động đậy đã phát hiện tay mình bị giữ chặt.
Lộ Dịch Sĩ ôm cậu từ phía sau, giống như đang ôm một món bảo vật, một tay vòng chặt trước ngực, không để cậu nhúc nhích tí nào.
Nửa người trên bị ghìm chặt không thể di chuyển, Hạ Đan Thần đành thử ngồi dậy, nhưng đúng lúc ấy, cảm giác nhói lên nơi thân dưới truyền đến khiến cậu khựng lại: Lộ Dịch Sĩ vẫn còn cắm trong cơ thể cậu.
Cứ như hai người chưa từng tách rời, thân thể khớp vào nhau một cách hoàn hảo đến mức khiến cậu lờ mờ sinh ra suy nghĩ... không muốn rút ra.
Vừa nghĩ đến đó, Hạ Đan Thần liền tự mắng mình không biết xấu hổ, còn nghĩ đến mấy thứ điên rồ quái đản gì vậy.
Hít sâu một hơi để trấn an lại bản thân, cậu cẩn thận vặn eo về phía trước, thử rút ra một chút. Nhưng phần eo mềm nhũn như không còn sức, cố lắm mới rút ra được một tí thì lại bị co thắt nuốt ngược vào trong.
Cặp mông tròn trịa bị Lộ Dịch Sĩ thúc sâu đến tận xương hông, lông mu rậm rạp hoà lẫn dịch thể quện đặc, vừa rát vừa ngứa ngáy khó chịu.
Cậu khẽ co người lại, run run hít vào một hơi, tiếng thở nhẹ mang theo chút bất lực và tủi thân.
Hạ Đan Thần khẽ rúc người lại, run rẩy thở hắt ra từng hơi mỏng manh.
Hậu huyệt căng khít bên trong co lại theo phản xạ, vặn siết lấy cái dương vật chưa rút ra kia, như khiêu khích khiến nó bắt đầu động đậy. Cậu nghe rõ hơi thở Lộ Dịch Sĩ đột nhiên trầm xuống, dương vật đang nằm yên trong người cũng dần dần cứng lên, thẳng đứng.
Mặt Hạ Đan Thần lập tức tái mét. Hắn vừa bắn tùm lum cả đêm qua còn chưa đủ hay sao?
Cậu rủa thầm trong bụng, khổ sở rên rỉ một tiếng, nghĩ cách rút người ra khỏi cái cảnh khốn nạn này. Nhưng chưa kịp làm gì, "nó" đã bắt đầu tự động cọ sát vài cái, như nghiện cái lỗ ấm nóng ướt át này đến phát điên.
Bị thúc bất ngờ, cơ thể mềm nhũn như bị bấm trúng huyệt, Hạ Đan Thần bật ra tiếng rên ngắn rồi vội đưa tay bịt miệng.
Không biết Lộ Dịch Sĩ đã tỉnh hay còn đang giả vờ ngủ, chỉ biết hắn đột ngột siết chặt eo cậu, ôm sát lấy rồi đè nghiêng người, ép cậu vào tư thế quỳ, mông vểnh lên trơ trọi.
Linh cảm không ổn dâng lên, Hạ Đan Thần giật mình muốn chống lại, nhưng tay vừa mới giơ lên đã bị hắn giữ lại. Lộ Dịch Sĩ không hề quan tâm đến phản kháng yếu ớt đó, chống hai tay bên người cậu, thẳng lưng mà nắc mạnh vào một cú chí mạng.
Bình luận