Chap 20: 🐇 19 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
------
Vào lúc chạng vạng, quán bar vẫn chưa quá ồn ào. Khách khứa thưa thớt, rải rác ngồi ở quầy rượu và các ghế lô. Phòng nhảy cũng chưa tới lúc cao trào.
Chỗ hẹn nhau đã có vài người đến, đa phần đều là các "công tử bột", vốn chẳng thèm đi thi mà toàn thuê người làm thay. Hạ Đan Thần vừa bị đẩy tới lập tức bị bọn họ bao vây, chất vấn chuyện cậu "bặt vô âm tín" suốt thời gian qua.
Cậu theo thói quen tự phạt vài ly rượu, đầu óc vẫn còn căng như dây đàn, nhưng trên mặt lại nở nụ cười nhẹ, khéo léo xin lỗi bằng những câu vừa có chừng mực vừa thân thiện, khiến người khác nghe vào cũng chẳng thể trách móc được gì.
Cậu bị đẩy vào ngồi giữa, trong khi Lộ Dịch Sĩ đi theo phía sau lại không chen vào ghế, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh.
Hắn im lặng nhìn Hạ Đan Thần cụng ly, uống rượu cùng đám bạn cũ, ánh mắt biểu hiện rõ đã ngà ngà say, nhưng trên mặt lại dần dần lộ ra nụ cười mơ hồ như bị hơi men thấm đẫm.
Mới đầu Hạ Đan Thần còn để ý đến Lộ Dịch Sĩ, thường xuyên ngoái đầu nhìn hắn, sợ hắn sẽ không quen với bầu không khí ồn ào nơi đây. Nhưng khoảng cách quá xa, cậu chẳng nói được gì, chỉ có thể giơ ly rượu ra hiệu một cách đầy áy náy.
Rồi dần dần, ánh nhìn ấy bị những người xung quanh che khuất, bị những cuộc trò chuyện lôi cuốn, bị tiếng nhạc cùng men rượu cuốn trôi, cậu chẳng còn thừa hơi để lo cho Lộ Dịch Sĩ nữa.
Tới tối, quán bar càng đông khách, bầu không khí ngày càng trở nên náo nhiệt hơn. Giữa chốn náo nhiệt ấy, Lộ Dịch Sĩ vẫn ngồi trầm mặc ở một góc, chờ lời hứa "chỉ một lát thôi" của Hạ Đan Thần.
Âm thanh ồn ào như bị triệt tiêu khỏi tai, hắn chỉ tập trung lắng nghe tiếng Hạ Đan Thần cười vang không xa, tiếng cười vừa khoa trương vừa vui vẻ, hơi men khiến giọng cậu mềm lại, mang theo vẻ ngọt ngào đầy thân mật.
Bên cạnh cậu là những người quá mức gần gũi, nói chuyện gần như kề sát tai nhau. Cậu cũng hoàn toàn quên mất những ám ảnh tâm lý từng đeo bám, hòa vào bầu không khí quen thuộc một cách vô tư, mơ hồ như người đang mộng du.
Lộ Dịch Sĩ nhìn cậu một lúc rồi đứng dậy rời đi.
Bạn bè đẩy một cậu nhân viên trẻ trung, xinh xắn vào lòng Hạ Đan Thần. Cậu theo phản xạ ôm lấy người đó, vỗ về một chút. Nhưng khi phát hiện đối phương đang cố tình cọ sát lên đùi mình, cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh, cậu lập tức tỉnh táo hoàn toàn.
Lúc ấy cậu mới nhớ đến chướng ngại tâm lý mà Lộ Dịch Sĩ đang mang, cảm thấy chột dạ vì đã quá lơ là. Cậu viện cớ đẩy cậu nhân viên ra, gượng gạo tách khỏi vòng vây.
Như thể vừa từ trên cao rơi phịch xuống đất, Hạ Đan Thần lập tức nhận ra tình huống hiện tại, vội vàng nhìn quanh chỗ ngồi cũ của Lộ Dịch Sĩ.
Nhưng chỗ đó đã trống trơn.
Tim cậu hẫng một nhịp, trên mặt thoáng hiện lên vẻ bất lực trong chớp mắt.
Bình luận