Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 18: 🐇 17 🤍

EDIT: @zhuyulin_

------

Từ hôm đó trở đi, mỗi tối Lộ Dịch Sĩ đều ngủ cùng cậu. Không cần bất kỳ lời nói vỗ về nào, hắn chỉ lặng lẽ ôm cậu vào lòng, dịu dàng và tự nhiên như thể từ lâu đã quen thuộc với điều đó.

Ban đầu sự chở che của hắn còn làm cậu thấy ngượng ngịu, nhưng bây giờ đã nhanh chóng biến mất. Dù trong lòng vẫn còn chút lúng túng, nhưng Hạ Đan Thần lại bắt đầu thấy lưu luyến cảm giác được bao bọc dịu dàng ấy, cảm giác an toàn khiến cậu không còn sợ hãi những đêm cô độc.

Những vết bầm trên người dần mờ đi, cậu cũng có thể tự mình xuống giường đi lại, nhưng vẫn không muốn bước ra khỏi nhà.

Bạn bè gọi điện tới vài lần, cậu chỉ nói mình chưa định ra ngoài. Bên kia không tin, cười cợt trêu ghẹo:

"Mày làm sao vậy, đột nhiên thành bé ngoan rồi à? Mau ra đây chơi, tao kiếm cho vài 'bảo bối', đảm bảo mày thích mê!"

Hạ Đan Thần không thể giải thích nổi cái cảm giác ngột ngạt trong lòng mình, cái thứ cản trở cậu đứng dậy, khiến cậu chỉ cần nghĩ đến người lạ là tim đã siết lại. Nhạc nền ầm ĩ từ đầu dây bên kia khiến cậu nhức cả đầu, rất bực bội, nhưng vẫn cố cười, viện cớ:

"Tôi sắp đi châu Âu du lịch, không ở Anh nữa đâu. Các cậu cứ chơi đi, đừng tìm tôi. Khi nào về rồi tính tiếp."

Lý do ấy nghe rất thuyết phục, đối phương lèm bèm trách cậu đi chơi mà không rủ ai, cuối cùng còn ép cậu hứa sau khi về phải mời cả nhóm uống rượu mới chịu dừng.

Tắt máy, Hạ Đan Thần như trút được gánh nặng, thở phào nhẹ nhõm. Cậu tắt nguồn điện thoại, ngồi ngẩn người trên giường.

Cả căn hộ lúc này rơi vào yên lặng, dường như chỉ còn lại một mình cậu.

Nhưng cậu biết, Lộ Dịch Sĩ đang ở trong phòng vẽ.

Trước đây, hầu như toàn bộ thời gian Lộ Dịch Sĩ đều ở đó để vẽ tranh. Dạo gần đây vì cậu mà hắn bị xáo trộn giờ giấc nghỉ ngơi. Nghĩ đến chuyện ấy, Hạ Đan Thần chợt thấy có lỗi.

Một lúc sau, cậu mang cốc cà phê nóng đến, khẽ gõ cửa phòng vẽ:

"Cậu uống cà phê không?"

Cậu cố tình chọn loại mà hắn thích, Lộ Dịch Sĩ quay đầu lại, ánh mắt dừng một lúc trên cốc cà phê rồi hỏi:

"Cậu tự đi mua à?"

Hạ Đan Thần hiểu ngay ý hắn.

Giờ cậu vẫn không dám ra khỏi cửa, sợ tiếp xúc với người lạ. Những ngày qua, người duy nhất cậu có thể đối diện chỉ có hắn.

Nghe hỏi vậy, sắc mặt cậu hơi chùng xuống, nhưng vẫn cố nở một nụ cười gượng gạo:

"Tôi nhờ bên cơm hộp ship đến tận nhà. Họ đi rồi tôi mới mở cửa ra lấy."

"Đừng ép bản thân quá."

Hắn không nói rõ, chỉ nhẹ nhàng nhận lấy cốc cà phê, thấp giọng cảm ơn.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...