Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 17: 🐇 16 🤍

EDIT: @zhuyulin_

------

Lại thêm một ngày uể oải trôi qua trên giường.

Sau bữa tối, Hạ Đan Thần tự mình bôi thuốc. Đầu ngón tay dính thuốc mỡ, luồn vào hậu huyệt đang sưng đỏ, quẹt nhẹ một chút rồi rút ra. Cậu cau mày khó chịu, lấy khăn ướt trên đầu giường lau sạch tay.

Mùi cồn nồng nặc trên khăn khiến cậu đột nhiên nhớ đến lúc Lộ Dịch Sĩ giúp mình lau sạch mấy chữ viết trên người, cũng là cái mùi gay gắt khó chịu như thế này.

Cuộn người trong chăn, tay cậu vô thức áp lên bụng dưới. Đốm máu đỏ thấm ra trên ga giường tựa như vết dơ còn sót lại, khiến cậu giật mình rụt tay về ngay.

"Đĩ... Đồ đĩ ..."

Hạ Đan Thần đau đớn ôm lấy đầu, cắn răng chịu đựng.

Trước khi ngủ, Lộ Dịch Sĩ dìu cậu đi vệ sinh. Hắn đứng chờ bên ngoài.

Tiếng nước tiểu tí tách vang lên trong nhà vệ sinh. Hạ Đan Thần mặt mày tái nhợt, nhìn chằm chằm vào dương vật đã rũ xuống của mình, đưa tay chạm nhẹ vài cái nhưng chẳng có chút phản ứng nào.

Cậu run rẩy lau sạch, mặc lại quần rồi cất tiếng gọi nhỏ:

"Lộ Dịch Sĩ..."

Lộ Dịch Sĩ đi vào, nhẹ nhàng đỡ cậu trở lại giường, chỉnh lại chăn rồi tắt đèn: "Ngủ ngon."

Hạ Đan Thần khẽ đáp: "Ngủ ngon."

Từ đêm hôm đó, cậu chưa một lần nào thật sự ngủ ngon. Mắt cứ mở thao láo đến tận sáng, đến khi trời sáng rồi mới lơ mơ thiếp đi.

Một nửa là vì tâm trạng nặng nề, một nửa khác là vì cậu sợ, sợ phải nhắm mắt lại, sợ mình sẽ rơi vào bóng tối giống như lần đó.

Không thấy gì cả, không biết được bàn tay dơ bẩn đang từ đâu thò tới, không nhìn được ánh mắt nào đang rình rập cậu với sự thèm khát thấp hèn.

Hạ Đan Thần nằm cứng đờ, luôn có cảm giác bên cạnh như có hơi thở của ai đó đang ẩn mình, chỉ đợi cậu không phòng bị là sẽ liếm lên vành tai, hoặc xoay người cậu lại để đè xuống giường.

Hơi thở dồn dập, nghẹt thở như đang chết chìm, nhưng cậu vẫn gắng gượng nằm im, ép bản thân phải thích nghi với bóng tối, ép mình phải đẩy lùi cơn hoảng loạn muốn chạy trốn vào góc phòng.

Cậu không thể để nỗi ám ảnh này giam cầm cả đời.

Sự dày vò về tinh thần khiến cơ thể dần kiệt sức, Hạ Đan Thần không hay biết mình đã nhắm mắt ngủ từ lúc nào, chỉ biết giấc ngủ chẳng hề yên ổn. Ngay cả cảnh trong mơ cũng khiến toàn thân căng thẳng tột độ.

Hai chân bị ép mở ra, có gì đó xâm nhập, va chạm, thỏa mãn. Toàn thân cậu co quắp, phát ra tiếng rên rỉ đau đớn.

"Đan! Đan!"

Tiếng gọi dồn dập đánh thức cậu.

Trước mắt là bóng đen mờ mờ làm đồng tử Hạ Đan Thần co rút, theo bản năng muốn vùng dậy trốn đi, nhưng trong hơi thở và giọng nói, cậu nhận ra đó là Lộ Dịch Sĩ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...