Chap 13: 🐇 12 🤍
EDIT: @zhuyulin_ 🐇
------
Câu nói đầy ẩn ý của người bạn khiến lòng hiếu kỳ trong Hạ Đan Thần trỗi dậy. Cậu dừng bước, nghiêng đầu hỏi:
"Đêm khuya rồi còn có trò gì giải trí nữa sao?"
"Cậu nhìn lên chỗ kia đi."
Người bạn chỉ về phía trần của quán bar. Hạ Đan Thần ngẩng đầu nhìn lên mới nhận ra có một giàn giáo rất lớn. Tiếng giới thiệu thao thao bất tuyệt của bạn cậu len vào tai:
"Đó là một sân khấu. Nghe nói đúng mười hai giờ đêm sẽ bắt đầu biểu diễn."
"Biểu diễn?" Hạ Đan Thần vốn là người thường xuyên lui tới các quán bar nhiều năm, bĩu môi tỏ vẻ không mấy hứng thú.
"Chắc chỉ là mấy trò múa thoát y tầm thường thôi chứ gì."
"Không đâu, ở đây là biểu diễn đẳng cấp khác..."
Người bạn đeo mặt nạ màu bạc che nửa gương mặt, hạ thấp giọng một cách đầy phấn khích, như thể đang tiết lộ bí mật cấm kỵ.
"Nghe nói sẽ có cảnh dạy dỗ ngay tại chỗ, dùng roi hay đồ chơi gì đó. Hơn nữa nơi này đặc biệt chú trọng sự tham gia của khán giả, còn có thể ngẫu nhiên chọn khách lên sân khấu cùng tham gia."
Nghe đến đây, ngay cả Hạ Đan Thần cũng sững sờ:
"Cái gì cơ, chơi PA ngay trước mặt mọi người à?"
"Thế nào? Có muốn ở lại xem cho mở mang tầm mắt không?"
Người bạn vừa nói vừa thân mật khoác vai cậu, ra sức dụ dỗ. Hạ Đan Thần ngập ngừng chốc lát rồi vẫn lắc đầu từ chối:
"Để hôm khác đi. Hôm nay tôi thật sự có việc."
"Cậu thì có việc gì cơ chứ? Cả ngày không phải chỉ loanh quanh với tụi này thôi à."
Người bạn nhận thấy thái độ của cậu khác thường, càng thêm nghi ngờ. Suy nghĩ một lát, hắn chợt trừng to mắt:
"Không phải là cậu đang giấu tụi này yêu đương đấy chứ? Là với cái cậu Jack lần trước sao? Hay là cái tên tóc đỏ mặt tàn nhang ấy?"
"Vớ vẩn, đừng đoán mò."
Có thể lần lỡ hẹn trước đã khiến Jack tổn thương thật sự, sau đó cậu ta cũng không còn chủ động liên lạc với Hạ Đan Thần nữa.
Đây là lần đầu tiên cậu thấy một mối quan hệ lại rạn nứt không rõ ràng như vậy. Không thể cứu vãn, không thể xin lỗi, chỉ có thể mặc nó chấm dứt.
Trong lòng vẫn canh cánh chuyện kẻ cưỡng bức đang âm thầm theo dõi mình, Hạ Đan Thần rốt cuộc từ chối lời mời nhiệt tình của bạn, rời khỏi quán bar.
Ngoài cửa có mấy người nước ngoài đang hút thuốc, thấy Hạ Đan Thần đi ra, họ huýt sáo trêu chọc.
Cậu liếc họ một cái, khẽ kéo cổ áo bị gió thổi tung lên, mặt mày nhăn lại, lặng lẽ rẽ sang hướng khác.
Đêm khuya, ánh đèn neon từ các quán bar loang loáng rọi sáng phố vắng. Dù chỗ này khá hẻo lánh, nhưng chỉ cần có bar, sớm muộn gì cũng sẽ có người tìm đến.
Hạ Đan Thần đứng lặng bên lề đường một lúc, tâm trạng nặng nề, chợt thấy một chiếc taxi băng qua màn đêm tiến về phía mình.
Cậu vừa định vẫy tay gọi xe thì ánh mắt vô thức dừng lại, không phải ở chiếc xe, mà là phía sau xe, trong con hẻm sâu tối đen.
Trống vắng. Hẻo lánh. Không một bóng người.
Ký ức về đêm kinh hoàng lần trước bỗng chốc ùa về như ác mộng. Những tình tiết cụ thể nhoè đi vì cơ chế tự bảo vệ của não bộ, nhưng cảm giác nhục nhã vẫn hiện rõ mồn một.
Bị cưỡng ép, bị đè trên tường, bị xâm phạm không thương tiếc, tất cả như vừa mới xảy ra.
Gió đêm lạnh buốt thổi qua khiến sắc mặt Hạ Đan Thần càng thêm nhợt nhạt.
Cậu siết chặt cây dùi điện trong tay, lặng lẽ nhắn cho thám tử tư: nếu cậu bị tấn công, hãy lập tức báo cảnh sát.
Sau đó cậu bước từng bước vững chãi, tiến vào vùng ánh sáng lờ mờ phía trước.
Chỉ có sớm bắt được thằng khốn đó, cậu mới có thể yên tâm sống tiếp.
Phía sau, tiếng ồn ào từ quán bar đã mờ xa dần.
Hạ Đan Thần không rõ mình đã đi đến đâu, mồ hôi túa ra trong lòng bàn tay, tim đập dồn dập đến mức tưởng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Thằng khốn kia, ra mặt đi. Tao sẽ bắt mày phải trả giá.
Hạ Đan Thần nghiến chặt răng, không lùi bước mà tự mình bước vào cái bẫy.
Cậu đi mãi mà không thấy bóng dáng khả nghi nào, đến một ngã tư thì do dự dừng lại, rồi tiện tay chọn đại một hướng, tiếp tục lang thang không mục đích.
Làn gió lạnh lùa qua khiến cơ thể cậu run lên từng đợt. Cậu đang nghĩ liệu đêm nay có thể chờ được kẻ kia xuất hiện hay không, thì bỗng nhiên phía trước xuất hiện một người mặc áo choàng trùm đầu.
Người đó cho tay vào túi quần, đầu cúi nhẹ, bước chân không nhanh không chậm, như thể chỉ là một kẻ vô danh tản bộ trong đêm.
Hạ Đan Thần nheo mắt quan sát, cố đối chiếu vóc dáng người đó với hình ảnh mình từng mường tượng. Toàn thân lập tức căng lên, cảnh giác cực độ.
Dù vậy cậu vẫn cố tỏ ra say rượu lảo đảo, mắt lờ đờ, mùi rượu đầy người, dáng vẻ hoàn toàn không có phòng bị.
Cậu tin rằng, với một kẻ ẩn mình trong bóng tối, đây là một cơ hội không thể tốt hơn.
Sợ mình biểu hiện quá cảnh giác sẽ khiến đối phương nghi ngờ, Hạ Đan Thần cúi đầu giả vờ nhìn điện thoại, miệng còn lẩm bẩm vài câu, nhưng khóe mắt thì vẫn dõi chặt theo người kia đang tiến lại gần.
Là hắn sao?
Là hắn thật sao?
Nhịp tim căng thẳng đến mức như dội vào tai. Cậu hơi run rẩy, chỉ đợi một khoảnh khắc đối phương ra tay.
Nhưng rồi người đó chỉ lướt qua như bao người bình thường khác. Ngáp một cái, rồi thản nhiên rảo bước rời đi.
Hạ Đan Thần quay đầu, ngạc nhiên nhìn bóng lưng xa dần ấy.
Chẳng lẽ... cậu đã nghĩ sai?
Chẳng qua chỉ là một người qua đường bình thường thôi sao?
Kế hoạch đổ bể, tâm trí Hạ Đan Thần bỗng sinh ra một khoảng mơ hồ.
Cậu cau mày, ánh mắt vẫn dõi theo hướng người đó rời đi. Vì căng thẳng suốt một thời gian dài, đến lúc buông lỏng cảnh giác, cậu không kịp nhận ra một cánh tay từ phía sau bất ngờ siết chặt lấy mình.
Mùi từ khăn tay lập tức xộc vào mũi, nồng nặc và gắt hơn cả lần trước. Cơn choáng váng mạnh mẽ ập tới, cậu chỉ kịp cảm thấy mọi thứ tối sầm lại rồi ngã xuống không một tiếng động.
Thằng khốn đó, cuối cùng cũng xuất hiện.
Bình luận