Dưa Leo Truyện là nền tảng đọc truyện đam mỹ online dành riêng cho người yêu thích truyện nam nam, nơi bạn có thể khám phá hàng loạt truyện đam mỹ full, truyện đam mỹ hoàn và các tác phẩm đam mỹ chất lượng được cập nhật đều đặn mỗi ngày.

Chap 11: 🐇 10 🤍

EDIT: @zhuyulin_ 🐇

-------

Kẻ cưỡng hiếp cậu là một người yêu thầm cậu.

Hạ Đan Thần ngồi trong bồn tắm, xác nhận lại giả thuyết ấy một lần nữa.

Dáng người đối phương rất cao lớn, thân hình rắn rỏi.

Nước trong bồn tắm đã dần nguội lạnh nhưng cậu hoàn toàn không nhận ra, vừa bực bội vừa phẫn nộ, tiếp tục xây dựng hình bóng đối phương trong đầu, cố ghép nhặt những mảnh manh mối ít ỏi để chắp vá lên một gương mặt mơ hồ.

Lần trước cậu chỉ nghĩ đối phương là một tên biến thái len lỏi ở nước ngoài.

Nhưng lần này đối phương lại để lại một mảnh giấy, dùng tiếng Trung viết rõ ràng. Chẳng lẽ là người Trung Quốc?

Nghĩ đến bộ phận sinh dục có chiều dài kinh người của hắn, Hạ Đan Thần lại có chút do dự.

Cậu không thể xác định được quốc tịch của đối phương. Hơn nữa, những manh mối vụn vặt ấy rất có thể chỉ là đòn tung hỏa mù.

Điều duy nhất cậu có thể chắc chắn, đó là người kia khát khao có được cậu, si mê cậu, hơn nữa còn mang theo tâm lý chiếm hữu mãnh liệt và đố kỵ, ghen tuông không hề nhỏ.

"Còn dám lăng loàn nữa tôi sẽ địt chết em."

Mảnh giấy bị cậu xé nát trong lúc mất khống chế, nhưng dòng chữ đó lại hằn sâu vào tâm trí cậu.

Rõ ràng đối phương biết việc gần đây cậu hay lui tới quán bar... như vậy là, hắn đã theo dõi cậu từ lâu rồi sao?

Hạ Đan Thần nôn nóng cắn ngón tay, tâm trí rối bời. Cậu đứng dậy khỏi bồn tắm, vừa lau tóc vừa nghĩ đến việc camera trong quán bar đã bị hỏng.

Tại sao mọi chuyện lại "tình cờ" đến thế?

Vừa khéo xảy ra đúng lúc cậu gặp chuyện, camera cũng vừa khéo bị hỏng.

Cậu cảm giác mình như con mồi mắc vào lưới, mà một cuộc săn bắt lấy cậu làm đối tượng đang âm thầm triển khai. Kẻ gây án ẩn nấp trong bóng tối, còn cậu thì không tìm được bất kỳ manh mối nào.

Tiếng gõ cửa vang lên, cơm hộp được ship đến.

Hạ Đan Thần dùng sức xoa mặt, quyết định trước tiên cứ ăn cho no rồi mới từ từ xử lý hoàn cảnh rối rắm này.

Cậu nhận lấy hộp cơm, đóng cửa lại, xoay người định quay về phòng thì ánh mắt lại vô thức liếc về phía phòng vẽ tranh vẫn đóng chặt cửa.

Cậu chần chừ, bước chân cũng dừng lại theo.
Cậu đang dần trở nên đa nghi, bắt đầu nghi ngờ tất cả mọi người xung quanh.

Bóng dáng cao lớn của Lộ Dịch Sĩ bỗng hiện lên trong đầu. Hạ Đan Thần siết chặt đầu ngón tay, bước đến gần, nhẹ nhàng gõ hai lần lên cánh cửa, sau đó đẩy ra, mỉm cười hỏi:

"Lộ Dịch Sĩ, cậu đói bụng không? Có muốn ăn khuya cùng tôi không?"

Lộ Dịch Sĩ đang đứng trầm ngâm trước giá vẽ. Trên khung giấy là những mảng màu sắc chồng chất mà Hạ Đan Thần không thể hiểu được, giống như ánh mặt trời mọc bên bờ biển, nhưng vẫn chưa hoàn thiện.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...